Trang NhàTiểu SửBài Viết Của NgàiBài Viết Về NgàiHình ẢnhDâng Lời NguyệnDiễn ĐànLiên LạcĐóng Góp/Ủng Hộ
 
There is NO NEED TO REGISTER to post a message.
However, registering will secure your Username and protect the authenticity of your posts.


TAM THU GUI NHA NUOC VIET NAM

 
Post new topic   Reply to topic    Duong Hy Vong Forum Index // Share The Experience You Had With Cardinal Nguyen Van Thuan
View previous topic :: View next topic  
Author Message
thuan626



Joined: 30 Jun 2009
Posts: 80

PostPosted: Fri Mar 05, 2010 8:00 am    Post subject: TAM THU GUI NHA NUOC VIET NAM Reply with quote
Tâm Thư Gửi Nhà Nước Việt Nam

Nguyễn Mạnh Quang

bản in ¿ trở ra mục lục 17 tháng 2, 2010

PHẦN III

◎◎◎
CHƯƠNG 14

L̉NG BẤT MĂN VÀ CĂM THÙ
CỦA NHÂN DÂN THẾ GIỚI ĐỐI VỚI VATICAN

Ḷng tham và những hành động tận t́nh vơ vét quyền lực, tận t́nh thu vơ và tích lũy tài sản cùng những hành động bạo ngược dă man của Vatican (như đă tŕnh bày trong Chương 13 ở trên) đưa đến hậu quả trầm trọng là bất kỳ thành phần nào trong xă hội cũng đều trở thành một thứ nô lệ không công cho Giáo Hội. Họ bị áp bức một cách hết sức dă man và bị bóc lột đến tận xương tận tủy. Chẳng những thế, Giáo Hội hay Nhà Thờ Vatican c̣n khinh rẻ, coi họ như loài thú vật (đúng hơn là loài súc sinh) và công khai gọi họ là “bầy cừu non” hay “đàn chiên” của Giáo Hội. Với t́nh trạng như vậy, tất nhiên là xă hội Ca-tô không thể nào tránh khỏi cảnh chậm tiến, lạc hậu, nghèo đói và ngu dốt. Sự kiện này được sách sử ghi nhận rơ ràng như sau:

“Sự trái ngược giữa các nước nghèo khó ở Nam Âu và sự phồn thịnh của các nước ở Bắc Âu thật là quá rơ ràng. Nước Anh Tin Lành đă trở thành một cường quốc trên thế giới và đang trên đường trở thành một trong các đại đế quốc thương mại; nước Phổ Tin Lành giầu có và hùng mạnh; nước Ḥa Lan Tin Lành đă khởi tiến việc ngoại thương và xứng đáng được mang tước hiệu đế quốc. Một du khách đi từ Bắc và Trung Âu tới nước Pháp và bán đảo Tây Ban Nha rồi qua Ư Đại Lợi sẽ thấy sự tương phản về kinh tế, mức sống và tŕnh đồ học vấn tổng quát của người dân trong các quốc gia này. Ở Bắc và Trung Âu, phần lớn là Tin Lành, không có quốc gia nào rơi vào t́nh trạng chết đói và nghèo khổ triền miên như các nước ở miền Nam Âu. Chủ nghĩa tư bản cổ điển đă lỗi thời và các quốc gia theo đạo Tin Lành cũng đă thức thời và sẵn sàng từ bỏ nó để làm lợi cho đất nước.Các nhà chính khách và vua chúa ở các quốc gia Nam Âu cho rằng Ṭa Thánh La Mă và chế độ giáo hoàng phải chịu trách nhiệm về sự suy thoái và thua kém của nước họ so với các nước theo đạo Tin Lành." [1]

Sự kiện này cho chúng ta thấy rơ là quyền lực của Nhà Thờ Vatican vươn tới đâu th́ nhân dân ở đó đều rơi vào cảnh nghèo đói, chậm tiến, lạc hậu, khốn khổ, điêu đứng, lầm than. Đặc biệt hơn nữa là tất cả mọi tầng lớp hay giai cấp xă hội đều bị Nhà Thờ Vatican tức là giai cấp tu sĩ Da-tô dùng đủ mọi thủ đọan gian ác để đè đầu cỡi cổ và áp bức nhân dân bằng trăm phương ngàn kế: Vua Chúa bị áp bức và bị bóc lột theo hoàn cảnh của Vua Chúa, trí thức bị áp bức và bị bóc lột theo hoàn cảnh của trí thức, người dân cùng đinh th́ bị áp bức và bị bóc lột theo hoàn cảnh của người dân cùng đinh. Tất cả mọi thứ trong xă hội đều được tập trung vào trong tay Nhà Thờ, đúng như sách sử đă ghi nhận mà chúng tôi đă tŕnh bày rơ ràng trong Chương 13 ở trên. Xin ghi lại đây đoạn văn sử này để quư vị có ư niệm liên tục về tội ác này của Vatican mà khỏi mất th́ giờ t́m ngược trở lại:

“Ngay từ lúc đầu, người Kitô giáo khăng khăng cho rằng tôn giáo của họ là chân lư, rằng tôn giáo của họ nói về thực tế. Họ đưa ra lập luận rằng tôn giáo của họ là một chân lư toàn cầu, rằng chỉ có Kitô giáo mới là tôn giáo đích thực. V́ thế cho nên mọi hệ thống triết lư khác và mọi hệ thống kiến thức khác - bất kỳ ngành họat động nào của con người có liên hệ với chân lư – đều phải hài ḥa với tôn giáo đích thực là Kitô giáo. Trái lại, đó chỉ là một hệ thống triết lư giả, một kiến thức giả. Tất nhiên là mọi tính cách đạo đức đều từ Kitô giáo mà ra.. Kitô giáo thấm nhập vào tất cả mọi lănh vực trong đời sống thế tục từ kinh tế, chính trị, tài chánh, nghệ thuật, giáo dục cho đến các cơ cấu khác trong xă hội. Tôn giáo và chính trị, tôn giáo và tài sản, tôn giáo và chính quyền, tôn giáo và nghệ thuật, tôn giáo và sự học hỏi – giữa những liên hệ cơ cấu này, không có sự chống đối nào mà không ḥa giải được. Những cơ cấu này không thể tách rời được và cũng không thể giữ nó ở trong t́nh trạng tách rời nhau.. Các vấn đề như quân sự chính trị, tài sản, nghệ thuật và chính quyền, tất cả đều phải bị tôn giáo thống trị tuốt luốt.” [2]

T́nh trạng này đă khiến cho Nhà Thờ Vatican hay Giáo Hội La Mă trở thành một tập đoàn của những tên siêu bạo chúa, siêu tham tàn, độc ác nhất trong lịch sử nhân loại. Bằng chứng bất khả phủ bác cho sự thật lịch sử này là theo cuốn Tyrants History’ s 100 Most Evil Despots & Dictators (London:Arturus, 2004) của tác giả Nigel Cawthorne th́ có tới hơn 60% trong số 85 tên bạo chúa ác độc nhất trong thời trung đại, cận đại và hiện đại là giáo sĩ và tín đồ Ca-tô của Giáo Hội La Mă. Trong số những tên siêu bạo chúa Ca-tô này có Hồng Y Cesare Borgia (1475-1507), một trong những người con của Giáo Hoàng Alexander VI (1492-1503), Lư Thứa Văn (1875-1965) của Nam Hàn, Ferdinand Marcos (1917-1989) của Phi Luật Tân, Ngô Đ́nh Diệm (1897-1963) của miền Nam Việt Nam, v.v…,

Tất cả các dân tộc nào trên thế giới đă có kinh nghiệm đau thương với Giáo Hội La Mă đều ghê tởm và đều căm thù “cái Giáo Hội Khốn Nạn” này đến cùng độ. Sự kiện này được sách “Vatican Thú Tội và Xin Lỗi?” ghi nhận như sau:

“Giáo Hội Công Giáo Rôma La-tinh trong thời cực thịnh kinh bang tế thế, đội vương miện cho các hoàng đế, tung hoành dọc ngang, làm mưa làm gió, thâu tóm cả thiên hạ trong tay, tiền rừng bạc biển, đă không biết tự chế, không học bài học khiêm hạ rửa chân, tự cao tự đại, coi bàn dân thiên hạ như cỏ rác… hôm nay hối bất cập, lịch sử c̣n nằm trơ ra đó. Người Âu Châu khiếp sợ Giáo Hội tránh xa như tránh hủi! Người Á Châu có thành kiến ghép Giáo Hội vào ông Tây thực dân và chống thực dân! Người Mỹ Châu La-tinh đồng hóa Giáo Hội vào đại họa diệt chủng! Và người Trung Đông làm sao quên được 250 năm thánh chiến tàn bạo hăi hùng! v.v

Trọng tội của Giáo Hội không phải là nguồn phúc lộc b́nh an dưới thế! Ngược lại, và riêng Việt Nam, Giáo Hội chống phá đạo hiếu, phế bỏ bàn thờ tổ tiên, chà đạp văn hiến dân tộc Đại Việt, gọi tôn giáo bản địa là thờ Bụt Thần Ma quỷ… Giáo Hội chia hai dân tộc Việt Nam là dân có đạo là dân riêng của Giáo Hội, và dân vô đạo là dân ngoại đạo theo tà thần, tạo dựng thành kiến kỳ thị rất sâu đậm và thô bạo.. Đức Hồng Y Hà Nội Phạm Đ́nh Tụng xác minh trọng tội này của Giáo Hội trong bài tham luận đọc tại Roma vào năm 1998, có Đức Giáo Hoàng đương kim (John Paul II) ngồi dự thính.” [3]

I.- Ḷng bất măn của các vua chúa Âu Châu đối với Vatican:

Lời tuyên bố ngang ngược của Giáo Hoàng Léo I (440-461) rằng “Quyền hành của Giáo Hoàng phải bao trùm lên tất cả quyền hành của các nhà cầm quyền thế tục” vào năm 451 và việc Giáo Hoàng Gregory VII (1073-1085) ban hành bản Tuyên Cáo "Dictatus papae" vào năm 1075 đă làm cho các vua chúa của các tiểu quốc nằm trong Đế Quốc La Mă vô cùng bất măn và hết sức lo sợ.

Khi Giáo Hoàng Leo I đưa ra lời tuyên bố ngang ngược trên đây th́ các quốc gia Âu Châu chỉ là những tiểu nhược quốc nằm dưới ách thống trị của Đế Quốc Lă Mă đang trên đà suy sụp trong khi các nước Pháp, Đức và Ư chưa thành h́nh. Các tiểu quốc này vừa, nhỏ vừa yếu thế và quyền lực chưa được củng cố, cho nên, dù cho có bất măn đến mức nào đi nữa th́ các nước này cũng đành phải ẩn nhẫn tạm gác lại và ghim trong ḷng, chờ đợi thời cơ để vùng lên đ̣i lại những ǵ mà Vatican đă cưỡng đoạt. Nhưng khi Giáo Hoàng Gregory VII ban hành bản tuyên cáo xấc xược "Dictatus papae" vào năm 1075, th́ t́nh h́nh chính trị ở Âu Châu đă biến đổi rất nhiều. Trong sự biến đổi này, tại lục địa Âu Châu có các nước Đức, Pháp và Ư trở thành ba thế lực có ư đồ và khả năng chống lại chủ trương “thần quyền chỉ đạo chính quyền” và chính sách “bất khoan dung” của Giáo Hội. Ấy là chưa nói đến quốc đảo Anh.

V́ rằng vào thời điểm này (trước Cách Mạng Pháp 1789), nước Pháp cũng như hầu hết các nước khác trên thế giới đều theo chế độ quân chủ trung ương tập quyền, cho nên quyền lănh đạo đất nước hoàn toàn nằm gọn trong tay nhà vua, hoàng tộc, giới tu sĩ và giới quư tộc. Cũng v́ thế mà lời tuyên bố ngang ngược của Giáo Hoàng Leo I vào năm 451 và bản tuyên ngôn "Dictatus papae" quái đản do Giáo Hoàng Gregory VII công bố vào năm 1075 không có ảnh hưởng ǵ đối với đại khối nhân dân Âu Châu, mà chỉ làm cho bọn vua chúa Âu Châu đang liên kết với Vatican phải lo sợ, sợ rằng hoặc họ là sẽ trở thành “tôi tớ hèn mọn làm nô lệ cho Vatican”, hoặc là họ sẽ bị thanh toán hay bị truất phế nếu bị Vatican nghi ngờ về ḷng trung thành của họ đối với giáo hoàng, hoặc là không làm vừa ḷng các ông chức sắc cao cấp trong giáo triều Vatican. Người lo sợ trước nhất trong đám vua chúa Âu Châu là Vua Henry IV (1050-1106) của nước Đức. Dưới đây là câu chuyện này.

V́ muốn tỏ ra độc lập với Ṭa Thánh Vatican, Vua Henry IV (1050-1106) của nước Đức (lúc bấy giờ gọi là “Holy Roman Empire” bèn tự ư chọn và bổ nhậm các ông giám mục trong nước. Việc làm này khiến cho Giáo Hội La Mă coi như là một hành động thách đố khinh thường quyền lực của Nhà Thờ Vatican. V́ thế mà Giáo Hoàng Gregory VII (1073-1085) mới nổi giận và quyết tâm trừng phạt nhà vua bằng cách xúi giục bọn lănh chúa Ca-tô tay sai của Giáo Hội ở Đức chống lại nhà Vua. Vấn đề này sẽ được tŕnh bầy rơ ràng và đầy đủ trong Chương 16, trong tiểu mục nói về Thời Kỳ Thứ Nhất (1300-1700) trong cuộc chiến chống Vatican của các vua chúa Pháp.

Hành động Vatican xúi giục bọn lănh chúa tại Đức chống lại Vua Henry IV (1050-1106) của nước Đức giống y hệt như hành động của Vatican xúi giục Tổng Giám-mục Ngô Quang Kiệt và đồng bọn quạ đen đạo diễn vụ "cầu nguyện" bất hợp pháp, gây bạo loạn chống chính quyền Việt Nam tại nơi cổng vào của ṭa nhà công sở tại số 42 Nhà Chung Hà Nội (từ 18/12/2007 cho đến ngày 30/1/2008) và ở cổng vào Công Ty May Chiến Thắng tại số 178 Nguyễn Lương Bằng (từ ngày 15/8 đến ngày 22/9/2008) để đ̣i chiếm hai khoản bất động sản này cho Nhà Thờ Vatican.

II.- Ḷng bất măn và căm thù của giới trí thức và các nhà ái quốc đối với Nhà Thờ Vatican.

V́ muốn ḱm hăm tín đồ và nhân dân dưới quyền măi măi ở trong t́nh trạng ngu dốt theo đúng như “Chúa Bố” Jehovah không muốn cho loài người khôn ngoan bằng cách cấm không cho ăn “trái cây hiểu biết”, Giáo Hội La Mă luôn luôn có chủ trương độc chiếm quyền giáo dục thi hành chính sách ngu dân và giáo dục nhồi sọ và lên án gay gắt chính sách mở rông các trường học công lập của các chính quyền thế tục. Chủ trường phản tiến hóa này của Giáo Hội được sách sử ghi lại rơ ràng như sau:

“Giáo Hội cần có một nền giáo dục độc lập như một môi trường thiết yếu, không những để truyền bá giáo lư mà c̣n để đào tạo thanh thiếu niên theo tinh thần công giáo.” [4]

Sách Roman Catholicism viết:

“Giáo Hoàng Pius XI (1932-1939) lên án các trường học công lập.” [Public Schools condemned by Pope Pius XI.] [5]

Kết quả của công việc “đào tạo thanh thiếu niên theo tinh thần công giáo” theo chính sách ngu dân này là con người trong xă hội Ca-tô bị điều kiện hóa, lúc nào cũng mơ mơ màng màng nghĩ đến việc đi đến Nhà Thờ để lạy lục, cầu khẩn, van xin, ăn năn với hy vọng vượt qua được cái cửa ải “Vatican” đi về nước Chúa hăo huyền”. Sự kiện này được nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn ghi lại trong cuốn Xóm Đạo như sau:

“Toàn trại này, dường như ai cũng sùng đạo như nhau, và sự sùng đạo ấy được thể hiện qua việc cầu nguyện và đi lễ. Buổi sáng, năm giờ chuông đổ lần thứ nhất, họ đă lục tục đánh thức cả nhà cùng dậy. Việc đầu tiên khi chưa bước chân xuống đất, là phải làm dấu thánh giá và đọc vài kinh nhật tụng. Sau đó, đánh răng rửa mặt, thay quần áo đi lễ. Trên đường đến nhà thờ, họ không bỏ phí th́ giờ, lấy tràng hạt ra vừa lần chuỗi vừa cầu xin. Vào nhà thờ đọc kinh chung cả tiếng đồng hồ rồi mời tham dự thánh lễ mà dường như vẫn chưa thấy đủ, họ c̣n qú nán lại đọc kinh thêm cho đến lúc tới giờ đi làm. Buổi trưa, đúng giờ ngọ, chuông nhà thờ lại cất lên, nhắc họ dù đang làm ǵ, dù đang ở đâu, cũng phải tạm ngưng tay để làm dấu thánh giá và cầu nguyện. Tối về, cơm nước xong lại vội vă đến nhà thờ. Và khoảng 9 giờ tối, trước khi đi ngủ, mọi gia đ́nh đều tụ tập trước bàn thờ để đọc thêm một loạt kinh nữa trước khi lên giường! Nói chung, một ngày không biết bao nhiêu lần nhớ đến Chúa. Ăn củ khoai cũng làm dấu thánh giá. Nửa đêm mất ngủ cũng ngồi lên lần tràng hạt! Vui cũng cám ơn Chúa, mà buồn cũng coi là thánh giá Chúa trao cho ḿnh gánh vác! Niềm tin mănh liệt như thế, cho nên chẳng lạ ǵ….”[6].

Bản văn trên đây cho chúng ta thấy rơ các ông bà “cừu non” (con chiên) người Việt đă bị “bọn quạ đen” nhồi sọ thành hạng người cực kỳ ngu xuẩn.

Ngoài ra, v́ sợ rằng giáo dân vẫn c̣n có đủ lư trí nh́n ra được tính cách phỉnh gạt, bịp bợm cũng như hù dọa và khủng bố tinh thần trong các tín lư Ki-tô, v́ sợ rằng người ta sẽ nh́n thấy những rặng núi tội ác của Giáo Hội chống lại nhân loại trong suốt chiều dài lịch sử từ thế kỷ 4, cho nên, Giáo lại Hội c̣n ra lệnh cấm, không cho nhân dân dưới quyền đọc những sách báo và các bài nghiên cứu hay khảo luận mà Giáo Hội không muốn cho đọc. Vấn đề này đều được sách sử ghi lại rơ ràng. Sách Thập Giá và Lưỡi Gươm viết:

"Ngọai trừ các cụm nhà thành thị dân chúng sống lẫn lộn, người Công Giáo thường được tập trung lại thành làng xóm riêng, tách rời khỏi người lương, sống chen chúc quanh tháp nhà thờ xây theo kiểu Tây, chọc lên trời, cao vượt khỏi lũy tre. Bị đóng khung và được đoàn ngũ hóa bởi hàng giáo sĩ, họ trở thành một lực lượng quần chúng, một lực lượng đáng ghê sợ khi cha xứ kêu gọi họ đứng lên bảo vệ đức tin, bảo vệ nhà thờ. Hệ thống ốc đảo đó tách biệt và cô lập phần lớn giáo dân khỏi liên hệ với đồng bào, thúc đẩy họ từ khước, tẩy chay bất cứ điều ǵ không được Giáo Hội chính thức phê chuẩn, chẳng hạn sách Truyện Kiều, một kiệt tác văn thơ cổ điển của Việt Nam, hoặc các tài liệu cách mạng đều bị cho là ngược với đạo. Các sách của Voltaire, Montesquieu, khỏi nói tới Các Mác, vừa bị nhà nước thuộc địa cấm, vừa bị giáo luật khai trừ, nhưng ngay cuốn sách thánh đă dịch ra tiếng bản xứ mà cũng chẳng ai được biết đến (có một bản sách thánh in bằng hai thứ tiếng La Tinh và Việt ngữ, khổ lớn, nằm trong thư viện các chủng viện và một vài cha xứ, c̣n giáo dân th́ không thể rờ tới.)" [7]

Không những cấm giáo dân, không cho phép họ được đọc những đọc những sách báo và các bài nghiên cứu hay khảo luận mà Giáo Hội không muốn cho đọc, Giáo Hội c̣n có dă tâm biến họ thành những tên sát nhân cuồng nhiệt để sử dụng họ làm những lực lượng xung kích tấn công những tổ chức, thế lực hay chính quyền hoặc cộng đồng nào không chịu khuất phục hay bị Giáo Hội cho là thù địch. Bản văn sử dưới đây do chính người của Giáo Hội là Linh-muc Trần Tam Tỉnh ghi lại trong cuốn Thập Giá và Lưỡi Gươm cho chúng ta thấy rơ sự kiện này:

“Nếu những năm 1949-1953, các linh mục đă thề biến giáo dân hiền lành vô tội thành những tên sát nhân cuồng nhiệt, nhờ khẩu hiệu “tiêu diệt cộng sản để làm vinh danh Chúa”, th́ họ cũng chẳng khó khăn ǵ trong việc tạo ra cuộc “xuất hành vĩ đại” (vào thời điểm 1954-1955. Hiển nhiên người nông dân Việt Nam sống gắn bó với đất của tổ tiên, với mái nhà, với mảnh vườn, với nhà thờ và làng xóm hơn nông dân các nước khác nhiều. Nhưng họ lại dám từ bỏ tất cả mọi sự để bảo vệ đức tin, nhất là khi các cha xứ của họ lại bảo đảm với họ rằng, tại miền Nam Việt Nam có một vị thủ tướng công giáo đang chờ đón họ và sẽ cấp cho họ những vùng đất ph́ nhiêu để làm ăn. Và khối dân đó một khi đă bước chân đi, th́ không có ǵ có thể ngăn cản họ lại. Thế là với những áp lực đủ kiểu đủ cách, nhờ một lối tuyên truyền xảo trá, tạo ra một cơn hốt hoảng tinh thần nơi dân chúng công giáo, người ta đă thành công đưa vào Nam hàng trăm ngàn nông dân, bởi v́ khối di cư công giáo sẽ là một lực lượng chính trị to lớn hỗ trợ cho chính quyền Ngô Đ́nh Diệm.” [8]

Chính sách ngu dân và giáo dục nhồi sọ như trên cùng với những rặng núi tội ác của Giáo Hội chống nhân loại trong gần hai ngàn năm qua đă khiến cho giới trí thức vô cũng phẫn nộ và cương quyết đứng lên tranh đấu.

Tại các quốc gia nạn nhân của Giáo Hội La Mă ở Âu Châu, từ thành phần lănh đạo chính quyền cho đến giới trí thức và đại khối nhân dân đều bất măn và đều căm thù Nhà Thờ Vatican đến tận xương tận tủy. Tùy theo tŕnh độ kiến thức và khả năng, tất cả mọi thành phần trong xă hội đều chống lại Giáo Hội La Mă bằng những phương tiện và h́nh thức thích hợp nhất với khả năng riêng của họ. Phương tiện có sẵn trong tay các vua chúa là quyền lực, th́ họ chống lại Giáo Hội bằng quyền lực. Phương tiện có sẵn trong tay giới trí thức là trí thông minh, kiến thức và tài đức th́ họ chống lại Giáo Hội bằng trí thông minh, bằng kiến thức và bằng tài đức.

Thanh thiếu niên đang tuổi xuân th́ với bầu nhiệt huyết và thân thể cường tráng th́ họ sẵn sàng hăng say đứng lên tham gia vào các đại cuộc chống lại Giáo Hội dưới quyền lănh đạo của những người có quyền thế hay các bậc trí giả cách mạng để giải thoát cho chính bản thân họ và dân nước họ cái thân phận vừa làm nô lệ tôi đ̣i cho Giáo Hội, vừa bị khinh rẻ như “loài súc sinh” trong kiếp đời “cừu non” mà Giáo Hội mập mờ phỉnh gạt gọi là “bầy chiên”, là “tôi tớ hèn mọn”.

Không ai biết rơ bộ mặt thật vô cùng ghê tởm của Giáo Hội La Mă bằng các bậc trí giả, vĩ nhân, danh nhân và chính khách tại các quốc gia đă từng là nạn nhân lâu đời của Giáo Hội. Cũng v́ thế mà họ mới có thể ghi nhận những kinh nghiệm bản thân và sự hiểu biết của họ về những việc làm tội ác của Giáo Hội cũng như của các ông giáo sĩ và sắp xếp thành (1) những thành ngữ, (2) những câu nói hoặc là những lời khẳng định hay tuyên bố với nội dung nói lên cái bản chất, đặc tính, và hành động tội ác gian tham, tàn ngược và dă man của Giáo Hội hay Nhà Thờ Vatican và của bọn giáo sĩ của cái tôn giáo ác ôn này, và (3) bằng những tác phẩm có nội dung nói lên cái nguy hại của chế độ giáo hoàng (papacy) và tŕnh bày nhưng tư tưởng tiến bộ hoàn toàn đi trái ngược với lời dạy trong hệ thống tín ly Ki-tô, trái ngược với giáo luật và trái ngược với lời dạy của Giáo Hội La Mă
_________________
ung ho Phap va cu Diem
Back to top
View user's profile Send private message Send e-mail Yahoo Messenger ICQ Number
thuan626



Joined: 30 Jun 2009
Posts: 80

PostPosted: Fri Mar 05, 2010 8:02 am    Post subject: Reply with quote
A.- Thành ngữ:

Chúng ta đă nghe một số thành ngữ lưu truyền trong xă hội như: (1) “chiếc áo không làm nên thầy tu” (l’habit ne fait pas le moine), (2) “lũ quạ đen” (les corbeaux noirs), (3) “Nhiều tiền lễ lớn, ít tiền lễ nhỏ, không tiền không lễ” (High money high Mass; low money, low Mass; no money, no Mass), (4) “Đồng tiền nào thẩy ra, nếu bay lên trời là của Chúa, nếu rơi xuống đất là của Nhà Thờ”, v.v..Tất cả đều có mục đích nói lên ḷng khinh bỉ của họ về cái bản chất đạo đức giả của Giáo Hội La Mă và của những người mang sắc phục tu sĩ Ca-tô.

B.- Những lời lên án của trí thức:

Những câu nói hay lời tuyên bố lên án gắt gao và hết sức nặng nề của các nhà trí thức, vĩ nhân, danh nhân và chính khách: Phải nói là có cả hàng ngàn vĩ nhân, danh nhân và chính khách lên án nặng nề về hệ thống tín lư Ki-tô, về những rặng núi tội ác chống nhân loại của Giáo Hội La Mă, và về t́nh trạng thiếu đạo đức của giới tu sĩ Ca-tô. Một số khá lớn những lời lên án hay kể tội này của họ đă được Giáo-sư Trần Chung Ngọc gom lại nơi các trang 285-304 dưới tựa đề là Phụ Lục trong cuốn Đức Tin Công Giáo (Garden Grove, CA: Giao Điểm, 2000). Dưới đây là một số những vĩ nhân và danh nhân đă đưa ra những lời tuyên bố như trên.

1.- Nhà ái quốc Ư Đại Lợi Giuseppe Garibaldi (1807-1882) tuyên bố:

a.- "Linh mục là hiện thân của sự gian trá." (The priest is the personification of falsehood.)

b.- “Vatican là con dao găm đâm vào tim nước Ư.” (The Vatican is a dagger in the heart of Italy.)

c.- "Giáo Hội Ca-Tô là nàng hầu của sự chuyên chế và là kẻ thù trung kiên của tự do." (The Catholic Church is the handmaid of tyranny and the steady enemy of liberty.)

2.- Edward Gibbon (1737-1794), sử gia người Anh viết:

a.- "Đối với cái nh́n triết lư, những thói xấu của giới giáo sĩ th́ ít nguy hại hơn những đức tính của họ rất nhiều." (To a philosophic eye, the vices of the clergy are far less dangerous than their virtues.)

b.-"Những tội nghiêm trọng nhất đă bị dẹp bỏ. Người đại diện của Chúa Kitô - Giáo Hoàng John XXIII (1410-1414) - chỉ bị kết tội là ăn cướp, sát nhân, hăm hiếp, giao hợp đồng giống, và loạn luân." (The most serious charges were suppressed; the Vicar of Christ - Pope John XXIII (1410-1414) - was accused only of piracy, murder, rape, sodomy, and incest.)

3.- Tiểu thuyết gia Anh Daniel Defoe (1660-1731) nhận xét

"Trong tất cả tai họa mà nhân loại phải gánh chịu, sự độc đoán của giới giáo sĩ là tệ hại nhất." (Of all the plagues with which mankind are cursed, Ecclesiastic tyranny's the worst.)

4.- Học giả Ḥa Lan Hugo Grotos (1583-1645) tuyên bố:

"Người nào đọc lịch sử giới giáo sĩ không đọc ǵ khác ngoài sự gian giảo (đểu cáng, xỏ lá) và điên rồ của các giám mục và linh mục." (He who reads eccleciastical history reads nothing but the roguery and folly of bishops and churchmen.)

5.- Thi sĩ người Anh John Milton (1608-1674) nhận xét:

"Đạo Ca Tô Rô Ma (Đạo Gia-tô hay đạo Kitô La Mă) có ít tính chất tôn giáo hơn là sự chuyên chế của giới linh mục, những người trang bị với những bổng lộc của quyền lực dân sự, với chiêu bài tôn giáo, đă chiếm lấy quyền của Chúa." (Romanism is less a religion than a priestly tyranny armed with the spoils of civil power which, on the pretext of religion, it had seized against the command of Christ himself.)

6.- Văn sĩ Anh Lady Mary Wortley Montagu (1689-1762) tuyên bố:

"Trên khắp thế giới, các linh mục có thể nói láo và các tín đồ tin." (Priests can lie, and the mob can believe, all over the world.)

7.- Hoàng Đế Pháp Napoleon I (1769-1821) tuyên bố:

a.- "Hiệp Hội Giêsu (Ḍng Tên ?) là hội nguy hiểm nhất, và đă gây nên nhiều tổn hại hơn tất cả những hội tôn giáo khác." The (Society of Jesus is the most dangerous of orders, and has done more mischief than all the others.)

b.-"Kiến thức và lịch sử là những kẻ thù của tôn giáo." (Knowledge and history are the enemies of the religion.)

c.- "Ở mọi nơi và mọi thời, linh mục đă đưa vào sự gian dối và sai lầm." (Priests have verywhen and everywhere introduced fraud and falsehood).

8.- Văn hào người Anh Charles Dickens (1812-1870) tuyên bố:

"Tôi tin rằng sự phổ biến đạo Ca-Tô (Da-tô) là phương cách khủng khiếp nhất của sự thoái hóa chính trị và xă hội c̣n sót lại trên thế giới. Các nhà truyền giáo là những kẻ quấy rầy hạng nhất, và làm cho mọi nơi mà họ tới trở thành tệ hại hơn." (I believe the dissemination of Catholicity to be the most horrible means of political and social degradation left in the world. Missionaries are perfect nuisances, and leave every place worse than they found it).

9.- Khoa học gia người Anh Thomas Henry Huxley (1825-1895) nhận xét:

a.- "Tín điều về sự không thể sai lầm của Thánh Kinh cũng chẳng hiển nhiên hơn tín điều về sự không thể sai lầm của các giáo hoàng." (The dogma of infallibility of the Bible is no more self-evident than is that of the infallibility of the popes.)

b.- "Từ một nô lệ của một chế độ giáo hoàng, người trí thức đă trở thành thân trâu ngựa (nông nô) của Thánh Kinh (có nghĩa là bỏ Ca Tô sang Tin Lành - TCN)." (From being a slave of the papacy, the intellect was to become the serf of the Bible.)

c.- "Hệ thống giáo sĩ là kẻ thù sống chết của khoa học. Thuyết tiến hóa loại bỏ thuyết sáng tạo và mọi sự can thiệp của Thần Kitô (Thượng Đế)." (The ecclesiastical system is the deadly enemy of science. Evolution excludes creation and all other kinds of supernatural interventions.)

d.- "Hoài nghi là bổn phận cao nhất và đức tin mù quáng là tội không thể tha thứ được." (Skepticism is the highest duty and blind faith is the one unpardonable sin.)

10.- Văn hào Pháp Victor Hugo (1802-1885) viết:

a.- "Khi anh bảo tôi rằng Thần của anh đă tạo ra anh theo h́nh ảnh của ông ấy, tôi trả lời rằng hắn ta hẳn phải thật là xấu trai." (When you tell me that your deity made you in his own image, I reply that he must have been very ugly.)

b.- "Trong mỗi làng đều có một ngọn đuốc soi sáng là người thầy giáo - và một kẻ làm tắt bó đuốc đó là ông linh mục xứ (sở tại)." (There is in every village a torch: the schoolmaster - and an extinguisher: the parson.)

11.- Sử gia Ái Nhĩ Lan William E. H. Lecky (1838-1903) nhận xét:

a.- “Hầu hết Âu Châu, trong nhiều thế kỷ, đă bị ngập máu, máu đổ do sự chủ mưu trực tiếp hay với sự hoàn toàn chấp thuận của những người có quyền thế trong giới giáo sĩ." (Almost all Europe, for many centuries, was inundated with blood, which was shed at the direct instigation or with the full approval of the ecclesiastical authorities.)

b.- "Bất cứ khi nào mà giới giáo sĩ, bất kể là Ca-tô hay Tin Lành đứng bên cạnh thế quyền dân sự, th́ kết quả là sự bạo hành." (Whenever the clergy were at the elbow of the civil arm, no matter whether they were Catholic or Protestant, persecution is the result.)

12.- Tiểu thuyết gia Ái Nhĩ Lan George More nói:

"Thiên đường có thể để cho giáo dân, nhưng thế giới này chắc chắn là để cho các linh mục." (Heaven may be for the laity, but this world is certainly for the clergy.) [9]

13.- Năm 1761, Voltaire nói:

“Phá được Ḍng Tên, tức là phá được cái tôn giáo ác ôn này.” [10] v..v…

C.- Phản Ứng Của Giáo Hội:

Nỗ lực chống lại sự thống trị của đế quốc Vatican thể hiện trong những tác phẩm của các bậc vĩ nhân, các đại tư tưởng gia, các nhà đại trí thức, các nhà bác học và các nhà khoa học như Galileo Galilei (1564-1642), Johannes Kepler (1571-1630), Isaac Newton (1642-1727), John Lock (1632-1704), Voltaire (1694-1778) [tên thật là Francois Arouet], Dennis Diderot (1713-1784), Montesquieu (1689-1755) Jean Jacques Rousseau (1712-1788), v.v… V́ thế mà Giáo Hội La Mă rất thù ghét họ, rất lo sợ những tác phẩm của họ sẽ làm tan vỡ nền tảng lư thuyết thần học Ki-tô và những lời dạy của Giáo Hội. Cũng v́ thế mà Giáo Hội triệt để, cấm và kiểm soát hết sức gắt gao, không cho tín đồ bén mảng đến những tác phẩm của họ. Sự kiện này được Linh-mục Trần Tam Tỉnh nói rơ trong sách Thập Giá và Lưỡi Gươm như sau:

“Bị đóng khung và được đoàn ngũ hóa bởi hàng giáo sĩ, họ (giáo dân) trở thành một lực lượng quần chúng, một lực lượng đáng ghê sợ khi cha xứ kêu gọi họ đứng lên bảo vệ đức tin, bảo vệ nhà thờ. Hệ thống ốc đảo đó tách biệt và cô lập phần lớn giáo dân khỏi liên hệ với đồng bào, thúc đẩy họ từ khước, tẩy chay bất cứ điều ǵ không được Giáo Hội chính thức phê chuẩn, chẳng hạn sách Truyện Kiều, một kiệt tác văn thơ cổ điển, hoặc các tài liệu cách mạng đều bị cho là ngược với đạo. Các sách của Voltaire, Montesquieu, khỏi nói tới Các Mac (Karl Marx), vừa bị nhà nước thuộc địa cấm, vừa bị giáo luật khai trừ, nhưng ngay sách thánh kinh đă dịch ra tiếng bản xứ mà cũng chẳng ai được biết đến (có một bản sách thánh in bằng hai thứ tiếng La-tinh và Việt ngữ, khổ lớn, nằm trong (CON TIEP)
_________________
ung ho Phap va cu Diem
Back to top
View user's profile Send private message Send e-mail Yahoo Messenger ICQ Number
thuan626



Joined: 30 Jun 2009
Posts: 80

PostPosted: Sat Mar 13, 2010 8:28 am    Post subject: Reply with quote
“Bị đóng khung và được đoàn ngũ hóa bởi hàng giáo sĩ, họ (giáo dân) trở thành một lực lượng quần chúng, một lực lượng đáng ghê sợ khi cha xứ kêu gọi họ đứng lên bảo vệ đức tin, bảo vệ nhà thờ. Hệ thống ốc đảo đó tách biệt và cô lập phần lớn giáo dân khỏi liên hệ với đồng bào, thúc đẩy họ từ khước, tẩy chay bất cứ điều ǵ không được Giáo Hội chính thức phê chuẩn, chẳng hạn sách Truyện Kiều, một kiệt tác văn thơ cổ điển, hoặc các tài liệu cách mạng đều bị cho là ngược với đạo. Các sách của Voltaire, Montesquieu, khỏi nói tới Các Mac (Karl Marx), vừa bị nhà nước thuộc địa cấm, vừa bị giáo luật khai trừ, nhưng ngay sách thánh kinh đă dịch ra tiếng bản xứ mà cũng chẳng ai được biết đến (có một bản sách thánh in bằng hai thứ tiếng La-tinh và Việt ngữ, khổ lớn, nằm trong thư viện các chủng viện và một vài cha xứ, c̣n giáo dân th́ không thể sờ tới.)” [11]

III.- Ḷng căm thù và ghê tởm của tất cả mọi tầng lớp khác trong nhân dân đối với Nhà Thờ Vatican:

Có nhiều nguyên nhân khiến cho tất cả các tầng lớp nhân dân đều ghê tởm và căm thù đối với Nhà Thờ Vatican cũng như đối với giai cấp giáo sĩ và bọn tín đồ làm tay sai cho Giáo Hội.

Thứ nhất, như đă tŕnh bày trong Chương 13 ở trên, chủ trương vơ vét và tóm thâu tất cả quyền lực chính trị vào trong tay giáo hoàng và Vatican đă làm cho bọn Vua Chúa Âu Châu dù ngồi trên ngai vàng nắm quyền chủ tể tối cao của đất nước cũng vẫn là tôi tớ hèn mọn của Vatican, không có một chút quyền hành ǵ ngoài cái quyền triệt để tuân phục lệnh truyền của Nhà Thờ Vatican. Đặc biệt là theo bản Tuyên Cáo “Dictatus Papae” gồm 27 điều ban hành vào năm 1075 trong thời Giáo Hoàng Gregory VII (1073-1085), th́ các hoàng đế hay nhà vua “không có quyền bổ nhiệm hay băi chức các giám mục ở trong nước” (Điều 3), “khi đến bệ kiến giáo hoàng, th́ phải phủ phục gục mặt xuống trườc chỗ ngồi của ông ta, chờ tới khi ông ta đưa bàn chân ra, th́ phải tỏ ra hăm hở ôm lấy nâng niu và hôn hít để tỏ ḷng tôn kính ông ta” (Điều 9), “sẽ bị giáo hoàng truất phế vào bất cứ lúc nào nếu ông ta không ưa” (Điều 12).

Thực trạng này làm cho bọn vua chúa nằm trong ṿng ảnh hưởng hay dưới quyền của Nhà Thờ Vatican (Ṭa Thánh Vatican) cảm thấy hết sức nhục nhă v́ phải phủ phục gục mặt xuống ôm hôn bàn chân của giáo hoàng, vừa bất măn v́ không có quyền bổ nhậm và băi chức các giám mục trong ngay lănh thổ mà họ nắm quyền chủ tể cai trị muôn dân, vừa lo sợ rằng họ sẽ bị giáo hoàng truất phế vào một thời điểm nào đó khi mà bị giáo hoàng không ưa thích, hay khi có một đối thủ chính trị nào đó được giáo hoàng ưa thích hơn. V́ bất măn, v́ nhục nhă và v́ lo sợ như vậy, cho nên họ chỉ chờ khi có cơ hội thuận tiện là họ vùng lên chống lại Nhà Thờ Vatican để giải thoát khỏi cái cảnh nhục nhă và lo sợ này.

Thứ hai, chính sách kiểm soát tất cả phạm vi sinh hoạt trong đời sống hàng ngày của nhân dân để vơ vét cho đầy túi tham của Vatican đă làm cho hầu hết nhân dân lâm vào t́nh trạng vừa nghèo khổ cơ cực khốn cùng, vừa mất hết tự do, đến nỗi “không c̣n được phép có t́nh ư riêng tư mà phải luôn tuân theo t́nh ư của Giáo Hội không chút do dự.” [12] T́nh trạng này làm cho giới trí thức cảm thấy vô cùng bức xúc. Lư do: Là những trí thức, họ có khả năng sử dụng lư trí để t́m hiểu thánh kinh, t́m hiểu giáo luật, t́m hiểu những lời dạy, những tập tục, những lễ nghi, những cơ chế (bộ máy cai trị) và những việc làm của Nhà Thờ Vatican.

Đăc biệt hơn và quan trọng hơn nữa là (1) họ cần phải được tự do học và đọc đầy đủ những bài học lịch sử thế giới để biết rơ những chặng đường tiến bộ của nhân loại và cũng là để biết rơ những thế lực nào có chủ tâm muốn ḱm hăm nhân dân thế giới măi măi ở trong ṿng ngu dốt để dễ bề thi hành độc kế “dân ngu dễ trị”, và (2) họ phải có tự do t́m đọc những tư tưởng cao đẹp của tất cả các bậc vĩ nhân và danh nhân từ thời cổ đại cho đến lúc bấy giờ của bất cứ nền văn hóa nào đến từ bất cứ phương trời nào.

Càng đi sâu vào công việc t́m hiểu này, họ càng thấy rơi bộ mặt thật của Giáo Hội La Mă và toàn thề tập đoàn tu sĩ áo đen của Giáo Hội quả thật là vô cũng ghê tởm và hết sức kinh khủng, kinh khủng về bất chính, kinh khủng về phản nhân luân, kinh khủng về phản đạo đức và kinh khủng về cái bản chất ngược ngạo, bạo tàn và cực kỳ dă man.. Chính v́ thế mà văn hào Voltaire mới gọi đạo Thiên Chúa La Mă là “cái tôn giáo ác ôn”.

Thứ ba, tài nguyên của bất kỳ quốc gia nào cũng cố định và hữu hạn. Do đó, khi mà Giáo Hội chiếm hữu quá nhiều tài nguyên của đất nước, nhất là những bất động sản như đă tŕnh bày trong Chương 13 ở trên, th́ tất nhiên là nhân dân ở quốc gia đó không thể nào tránh khỏi t́nh cảnh nghèo đói khốn cùng không có ruộng cày để mưu sinh. T́nh trạng này khiến cho họ phải trở thành một thứ nông nô hay tá điền lănh canh của Nhà Thờ Vatican và của bọn chủ điền phong kiến phản động tay sai của Giáo Hội. V́ thế mà cá nhân họ và gia đ́nh họ hoàn toàn lệ thuộc vào Nhà Thờ và bọn phong kiến phản động điền chủ đồng minh của Nhà Thờ để có phương kế sinh nhai. Dă man hơn nữa, Nhà Thờ Vatican lại c̣n phóng tay bóc lột họ đến tận xương tận tủy. Bản văn sử dưới đây cho chúng ta thấy rơ thực trạng khốn khổ này và ḷng bất măn của họ đối với Giáo Hội và bọn tu sĩ quyền thế của Giáo Hội:

“Lúc đó nước Pháp có một dân số chừng 24 triệu người, nhưng 18 triệu là nông phu. Nông dân cùng với giới tư sản đô thị đều bị coi là tầng lớp thứ dân. Tuy nhiên, ngay đối với tầng lớp tư sản đô thị, người nông phu cũng phải chịu những bóc lột đè nén. Tỷ dụ như những nông phu làm nghề thủ công, thường phải nhận lănh công việc của chủ nhân ông đô thị, và thường phải lănh với với một giá rẻ mạt. C̣n như đối với quư tộc và tu sĩ, lẽ dĩ nhiên là người nông dân phải chịu không biết bao nhiêu thứ bóc lột rồi. Muốn xay lúa ḿ cũng phải thuế, muốn nướng bánh ḿ cũng phải thuế, muốn qua cầu đ̣ cũng phải thuế, muốn tới chợ cũng phải thuế, muốn cho con ḅ ăn cỏ tại cánh đồng cỏ cũng phải thuế, muốn cất một ngôi nhà cũng phải thuế! Nếu chim chóc của quư tộc tới phá hại mùa màng, các nông dân không được quyền săn giết, chỉ được quyền đắnh trống, đánh mơ đuổi đi mà thôi. Chó săn không được nuôi, và nếu nuôi chó th́ phải đeo một cái xích thật nặng vào cổ và có dây buộc dắt theo người… Xưa kia, dưới thời thịnh trị phong kiến, khi các công hầu c̣n cầm gươm cầm súng xông pha chiến trận để che chở cho dân cầy nô lệ, th́ người nông phu c̣n vuốt bụng cam chịu những thuế má đó. Nhưng tới thời đế chế tập quyền, người nông phu đă đóng thuế cho vua rồi, không lẽ c̣n nai lưng ra đóng thuế cho chúa nữa? Do đó, họ dần dần nhận thấy những quyền hành của chúa là vô lư, và phôi thai những hoài vọng giải phóng." [13]

Thứ tư là ḷng căm giận và thù ghét chất chứa trong ḷng người dân Âu Châu đối với Ṭa Thánh Vatican cũng như đối với các nhà lănh đạo cao cấp của Giáo Hội La Mă lúc nào cũng sôi sục bừng bừng và phừng phực như muốn bùng lên như hỏa diệm sơn. Cũng v́ thế mà vào bất cứ thời điểm nào NẾU họ có cơ hội biến ḷng thù ghét này thành hành động là họ chụp lấy và không bỏ lỡ cơ hội. Sư kiện này xẩy ra rất thường, nhưng thường thường là bị bộ máy truyền truyền của Giáo Hội bưng bít, hoặc xuyện tạc hay bóp méo. Chúng ta chỉ có thể biết được những tin tức này bằng cách hoặc là t́m đọc các sách sử hay các tài liệu lịch sử nói về vấn đề này do các nhà sử học biên khảo, hoặc là được các quan truyền thông hiện đại loan truyền. Dưới đây là một vài trường hợp xẩy ra từng mấy chục năm gần nhất mà thiết tưởng bất cừ người nào theo dơi thời cuộc cũng đều biết hay có thể kiểm chứng được:

1.- Nửa khuya đêm Giáng Sinh 24/12/2009 công bố bản tin nóng (hot news) theo đó th́ khi đang cùng với các hồng y diễn hành trên đường đi đến chỗ cử hành lễ Giáng Sinh tại Nhà Thờ Peter (Rome) vào lúc 10 giờ khuya (sớm hơn thường lệ), Giáo Hoàng Benedict XVI bị một người phụ nữ 25 tuổi người Thụy Sĩ gốc Ư có tên là Susanna Maiolo bất thính ĺnh nhẩy qua hàng rào cản, nhào tới xô ông té ngă trên sàn, nhưng sau đó ông được các cận vệ đỡ dậy để tiếp tục đi lên bục giảng. Trong khi tấn công, cô Susanna Maiolo vừa mắng vào mặt ông giáo hoàng bằng một câu nói. Có người cho biết câu nói đó là “đồ đạo đức giả!” [14]

Lập tức, Ṭa Thánh xuyên tạc trong các bản tin rằng người phụ nữ này mắc bệnh tâm thần dù là chưa có giấy chứng nhận hay lời nói khẳng định như vậy của một bác sĩ chuyên môn về căn bệnh này.

Chỉ trong 4 ngày sau, một nhóm chơi Facebook với 2445 thành viên đă tôn vinh người phụ này lên hàng bậc thánh: “Thánh Nữ Susanna”. Sư tôn vinh này chính là hành động biểu lộ ḷng căm thù của họ đối với Ṭa Thánh Vatican nói riêng và Giáo Hội La Mă nói chung. Ngoài ra, nó c̣n mang ư nghĩa lớn lao hơn cả ư nghĩa của nguời dân Irak và tín đồ Hồi giáo trước đây tôn vinh nhà báo Muntazer al-Zaidi về hành động ném giày vào Tổng Thống George W. Bush khi ông đang ngồi trên bàn cử tọa họp báo ở Kinh Thành Baghdad (Irak) vào ngày 15/12/2008.

Với bản chất và thói quen hành động dă man cùng với những phương cách tra tấn và hành hạ nạn nhân của các tổ chức công an, mật vu và cảnh sát của Giáo Hội La Mă ở Âu Châu thời Trung Cổ cũng như ở các chế độ đạo phiệt Ca-tô tay sai của Giáo Hội tại các quốc gia địa phương, chúng ta không biết số phận “Thánh Nữ Susanna” sẽ ra sao? Xin xem lời bàn thêm trong chú thích [14]

2.- Trong quá khứ gần đây nhất, cũng tại nơi này, ngày 6/6/2007, khi đang trên đường di chuyển đến bục giảng (diễn ra hàng tuần ở đây), cũng Giáo Hoàng Benedict XVI bị một người lạ mặt nhào tới định tấn công, nhưng bị lực lượng an ninh ngăn chặn kịp thời. Nhờ vậy mà ông được an toàn. Tuy nhiên, việc này cũng đủ làm cho ông hoảng hồn mất vía. Cũng v́ thế mà dù rằng đă có chiếc xe Popemobile (một lọai xe chống đạn đặc biệt để cho ông sử dụng khi di chuyển), ông cũng phải cho tăng cường lực lượng bảo vệ an ninh tại Vatican và cho thiết lập một hệ thống kiểm sóat bằng những máy móc tối tân nhất và hiện đại nhất về khả năng phát hiện vũ khí và thuốc nổ trong pḥng ngủ, nơi làm việc và những nơi ông thường lui tới hàng ngày hay hàng tuần trong đó có Quảng Trường Peter.

3.- Trước đó, ngày 13/5/1981, cũng tại nơi này, Giáo Hoàng John Paul II (1978-2005) bị “một người đàn ông Hồi giáo gốc Thổ Nhĩ Kỳ tên là Mehmet Ali Ağca bắn trọng thương khi ông đang đứng trên xe chạy ṿng quanh Quảng trường Thánh Phêrô như thường lệ”[15], khiến cho ông phải nằm điều trị trong nhiều ngày ở trong Nhà Thương tại kinh thành Rome.

4.- Tháng 3 năm 1983, khi đến thăm viếng nước Nicaragua, một nước có tới 95% trên tổng số dân là tín đồ của Giáo Hội La Mă, Giáo Hoàng John Paul II bị chính quyền và nhân dân quốc gia này la ó và hô vang những khẩu hiệu chống đối có nội dung vừa khinh bỉ, vừa hạ nhục làm cho ông vô cùng tức giận đến độ nghẹn họng, mất tiếng. Cuối cùng, đành phải bỏ dở bài thuyết giáo (homily) để ra về. Vấn đề này đă được người viết tŕnh bày khá rơ ràng nơi các trang 52-54 trong cuốn Nói Chuyện Với Tổ Chức Việt Nam Cộng Ḥa Foundation (Houston, TX: Đa Nguyên, 2004). Chúng tôi sẽ tŕnh bày đầy đủ hơn nơi Chương 19 ở sau trong tập sách này.

Nếu đi ngược về quá khứ xa hơn nữa, chúng ta sẽ thấy có cả hàng rừng vụ những người dân (mà hầu hết là tín đồ của Giáo Hội La Mă) tấn công, chỉ trích và có chủ trương hủy diệt chế độ giáo hoàng (papacy), hủy diệt luôn cả Giáo Hội La Mă và ṭan bộ hệ thống quyền lực của “cái tôn giáo ác ôn” này với mục đích lọai bỏ quyền lực của Nhà Thờ ra khỏi chính quyền và lọai bỏ tất cả mọi ảnh hưởng của cái “đạo máu” và “đạo bịp” này ra khỏi các phạm vi sinh hoạt đời sống của người dân. Đây là sự thật lịch sử mà hầu như toàn thể nhân dân thế giới đều biết và các nhà lănh đạo Giáo Hội La Mă cũng đều biết, ngoại trừ những tín đồ Ca-tô và người dân nằm ách thống trị của các chế độ đạo phiệt Ca-tô hay bị ảnh hưởng sâu nặng của chính sách ngu dân và giáo dục nhồi sọ của Nhà Thờ Vatican
_________________
ung ho Phap va cu Diem
Back to top
View user's profile Send private message Send e-mail Yahoo Messenger ICQ Number
thuan626



Joined: 30 Jun 2009
Posts: 80

PostPosted: Sat Mar 13, 2010 8:28 am    Post subject: Reply with quote
"Pope Mobile" Lord Over There Quan Ly Phong.

Draw experience from the action as deliberately harmful to the life of him above, Pope John II Ḥang well as Pope Benedict XVI had to use a whole army bodyguard and a security escort when moving from room to room to go to work, to guest rooms or other places in the campus Consumer Lateran. If you have to move out to go to Consumer Lateran visited the country in the world, to guard and protect him must be held extremely thoughtful further: (1) The team of bodyguards, protection Tong and security to guard and protection to extremely powerful. (2) The team must be equipment with new machines at most mine detectors, the most modern, capable of detecting weapons, ammunition and plastic catches most sensitive and most effective way to prevent any real monitoring can occur. (3) Must have a car called the Popemobile special device with a special glass is bullet resistant to the most effective for him to move.

What to do to protect the personal security of the pope when moving outside Rome for business we see: The phrase "full power of God," and all "Yes Lord Quan room, .. . that the Roman Church often loudly faithful teaching and preach among the missionaries are just words and mendacious cheats for that before us, his Lord God omnipotent and ability with no room Quan Popemobile ability of the car and the office of the army police and security men escorted groups and used to protect the life of him ..

There is a primary forest that is Pope John Paul II feared assassination so! Now he teaches that he so sure his sheep that "do not fear." (Be not Afraid) [John Paul II, Crossing the Threshold of Hope (New York: Afred A. Knopf, 1994), p.218.]
Although the guard was very thoughtful and protection as such, but the Pope John Paul II (1978-2005) and the Hoang Kim Giao Bennedict XVI (2005 -) are still felt fear for the lives of you Sir. As well as the Royal Church or other position in the church, they all fear will be "God's healing" called up "in the" paradise while they fall in love and forgiveness set up attached to the power and uy rights they currently enjoy in this world.

Always fear to surprise to Heaven so that he is always faithful loudly teaches that "God be with her sister," "God is Love", "pray li", "Living in God's love is ,"... then what is the" Lord of the heavens reward, "or" enjoy God label ever. " But they find all the shielding for civil aircraft to! Obviously they never think about to Heaven to enjoy eternal God label. Thus, the forest is rather goofy place all say! Bịp all places say!

Almost all people know the world is so. Even Pope John Paul II, Pope Bennedict XVI and all the papal predecessor, as well as the entire corporation monks black shirt in the system of power of the Church dignitaries from holding positions of high In the tidal level Vatican priests to pastor and they were directed at the local know so at all.

Only a faithful hard-Ca-bowl of Vietnamese new director did not know or do not want to know only!

As mentioned in Chapter 13, scholar bowl Ca-director Charlie Nguyen Ki-factors known as "direct bịp, Henri Guillemin scholars call the Roman Church as" the church hound, and cultural pride Voltaire called direct Ca -factors is "the evil religious moderate."

Except for those kidnapped from the baby baptized, or the ignorant, the information, the inherent nature of participation interests, eager, lust of power and deceptive preferred to join a new search or find to become faithful of the "church is desperate victims.

The pope is the leader of a collective people are just bad name is just noise Viking bịp the course and extent of evil review bịp his headset to the super-hard Vietnamese. Based on The declaration "Dictatus papae" includes 27 articles in 1075, the pope is king of kings. Thus, we can also say "the pope is the boss has bad review of the collective bad name review, just as the king of kings bịp bịp" in the world throughout the length of history between 1075 to today.

 

The atheist Church Equipment Damn, But
People who are not Equipment People hate World

Lies not only gotten on credit management, which the Roman Church still operating ngoa in cultural activities of society. In lectures and texts, and education products and he found her "young sheep (sheep) Vietnamese people always see (1) those who belong to religious or other beliefs are" evil cult ", as "barbarians", the "savage", (2) all persons who are Communist atheism, (3) all the atheists are the bad one, most crimes and seats tởm one, and that the Lord will be banished to eternal hell fire. The following books have the text content as mentioned above:

A. - In the book History of the Catholic Church (Saigon: Truth, 1972), from "man's", "barbaric" and "barbaric" the author Linh Bui Duc Sinh categories used by 26 times 9 pages (200-208) to disdain and the curse of ethnic groups or religions or other cultures, create reasons to justify or defend the policies and actions to attack, suppression, persecution of ethnic and religious belonging to other cultures in Europe and the Mediterranean coastal areas in the Middle Ages and for centuries to come.

B. - In the book Master Eight Days Authority (Saigon: Vietnamese Tinh Doan, 1961), author of Spirit-section Alexandre de Rhodes aside for Chapter Four titled "On Sunday four: The Dao IS" consists of 25 pages (from page 68 end of page 93) to disdain, Buddhism, Confucianism, ancestor worship director of the Vietnam people in particular and the Oriental peoples in general. Instead, they prepare for the transplant in mind the poor least of the credit line of waste management director Ki-factors calculated by non-serious, non-meaning, response personnel rotation, reflecting the nation, the national response and gradually lose all human calculation. Here is one paragraph that he Linh-section Rhodes used to disdain and digging chửi Ca Buddha and Buddhism.

"The lie of the soul of Thich Ca: By three teachers, such as by source cloudy, with a lot of other lies. Nevertheless he started each of such lies is to read, because they know that by the first, the wall is clear for both teams are. How is cutting. tree does muddy the fall, the tree branches as he fell to the wild. So we make Thich Ca, a month or lie people, falling down, then every story lies in the direct rosa-sinensis by Thich Ca that out, is falling to the show. "[16]

Because the upper range, thug can not imagine the lectures, the Buddhists who do not dare mention, so the evil of his Rhodes was the Left that covers more.

C. - In the rolling door step Through the Threshold of Hope (Crossing The Threshold Of Hope), author of Pope John II Paul also declared publicly that "Buddhism is atheistic" to disdain Buddhism and proposed high-directed Ca factors:

 "Budhism is in large measure an" atheistic system. "(Translates as:" On a broader framework, Buddhism is an atheistic system. "John Paul II, Crossing The Threshold Of Hope (New York: Alfred A . Knoff, 1994), p. 86.

While in fact, "atheism" has never triggers anything bad to the world, but the Roman Church used strategies "Tang Sam murders," said news of the truth, to put it a terrible crime, crime atheist! Sentence above clearly shows us Pope John Paul has publicly announced before the table of lower natural that "Buddhism is what the worst and most terrible.".

Funny thing is though missionaries or priests of the Church is the concept of religion or other cultures as "savage", the "barbarians" means "I direct" as "barbaric", is almost all these victims of the Church there are honest life. These people were called barbarians know that this fruit, that life "so we just launched the eyes" (pop century sex, animal test Individuals), Summer Palace because you know, nine out of ten do, know tolerant and generous, willing to accept and live with people who are dissidents, or other religions with them, that's open heart for everyone, as all the galaxy as brothers in a house ( two stage brotherhood).

Meanwhile, the Church of Rome, all those who "take the holy" are considered "representatives of God", from the most senior of the pope to the cardinals, archbishops , bishops, priests, parents and professors all Catholics are considered godly are the thinking, attitudes and actions are extremely savage, man extremely cruel and extremely mobile. History shows clearly so, and experience daily life also showed clearly that way. Try to consider also the following points:

First, Pope John Paul II said that "Buddhism is atheistic and Roman Church often say loudly that atheists are evil, the crime is terrible most everything in this life on the territory . But history and the reality that the rights of atheists and religious believers of Buddhism has never had a trace what (1) related to the war of religion, (2) related to the persecution of other religions, (3) related to the establishment of courts for tracking, arrests, detention, torture, abuse and slaughter people as theistic and the Roman Church director Ki-bowl made of nearly two thousand years. Thus the one side are the atheists including the communist party and who the director Ki-theistic factors or faithful of the Roman Church, who is the bad?

Monday, except the Roman Church, including priests and parishioners fanatics, people the world did not hate the atheists, and not hate people comg products. Evidence that the leaders of communist countries of Soviet Union as he Gobachev Michael, and he Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng and Buddhist leaders such as Germany Lat Lai Lama when moving to other countries invited to visit, they never need to use bullets against any vehicle and do not need a whole army and police security around, but only in accordance with aspects of the escort etiquette to welcome the international guests of your country only. Here are some evidence that people can very easily verified:
_________________
ung ho Phap va cu Diem
Back to top
View user's profile Send private message Send e-mail Yahoo Messenger ICQ Number
thuan626



Joined: 30 Jun 2009
Posts: 80

PostPosted: Sat Mar 13, 2010 8:29 am    Post subject: Reply with quote
1.- Chuyện thứ nhất là Đức Lạt Lai Lạt Ma. Ông là vị lănh tụ Phật Giáo được nhân dân thế giới vô cùng kính trọng, nhưng ông và những người tiền nhiệm của ông:

(1) không hề tự phong hay tự xưng là Đức Thánh Cha, không hề tự phong đạo Phật là “Hội Thánh duy nhất thánh thiện, công giáo và tông truyền”,

(2) không hề tuyên bố rằng “đạo Phật của ông phải nắm quyền chỉ đạo các thế quyền”,

(3) không hề ban hành một quyết định nào với dă tâm vơ vét quyền lực chính trị vào trong tay các nhà lănh đạo của đạo Phật như Giáo Hội La Mă đă ban hành Bản Tuyên Ngôn "Dictatus papae" gồm 27 điều gọi là nguyên tắc có hiệu lực như luật vào năm 1075 trong thời Giáo Hoàng Gregory VII (1073-1085),

(4) không hề ban hành hàng loạt các thánh lệnh hay sắc chỉ ăn cướp như Giáo Hội La Mă đă làm trong thế kỷ 15,

(5) không hề cấu kết với các cường quyền,

(6) không hề phát động những cuộc chiến tôn giáo đem quân lính đi tàn sát các dân tộc thuộc các tôn giáo khác, hủy diệt nền hóa và văn minh của các dân tộc nạn nhân như Giáo Hội La Mă trong những năm 1095-1293,

(7) không hề thiết lập các ṭa án đặc biệt để truy lùng, bắt giam, tra tấn, hành hạ và sát hại những người không tin vào thuyết lư đạo Phật,

(Cool không hề cấu kết với các đế quốc thực dân xâm lược Âu Châu đem quân đi dánh chiếm các vùng đất ở ngoài lục địa Âu Châu làm thuộc địa để cướp đoạt tài nguyên và cưỡng bách các dân tộc nạn nhân làm nô lệ,

(9) không hề gửi các đội ngũ gián điệp chuyên nghiệp giả danh là các nhà truyền giáo đến các quốc gia bị chiếu cố để phỉnh gạt và mua chuộc những người dân nghèo khổ và những phường tham lợi háo danh, rồi dụ khị họ theo đạo,

(10) không hề tổ chức (a) những đội ngũ điệp viên đi thâu thập tin tức tính báo chiến lược, và (b) những đạo quân thứ 5 nằm hờ chờ khi được lệnh nổi lên tiếp ứng cho đoàn quân xâm lăng.

Không những đă không hề làm 10 rặng núi tội ác trời không dung đất không tha trên đây, đạo Phật, đạo Khổng, đạo thờ cúng tổ tiên và các tôn giáo khác của các dân tộc Đông Phương c̣n có chủ trương giáo dục rèn luyện con người thành những người biết sử dụng lư trí. Những bài dạy người đời của các tôn giáo này đều có chủ đích dạy cho học viên hsy người đời biết sử dụng lư trí để t́m hiểu sự vật (cách vật tŕ tri), không nhắm mắt tin vào những lời Đức Phật hay Đức Khổng tử hoặc các nhà tu hành rao truyền hay dạy bảo một cách vô điều kiện. Người dân được dạy phân biệt giữa đúng và sai, giữa thuận lư và nghịch lư, giữa thương yêu và thù hận, giữa thánh thiện và tội ác, giữa thực tế và hăo huyền, giữa tự cao, tự đại và khiêm cung, khiêm nhường, giữa hiếu sát khát máu và hiếu ḥa, nhẫn nhịn, v.v….

V́ những đặc tính cao quư trên đây, cho nên:

a.- Phật giáo, Khổng Giáo và tất cả các tôn giáo khác ở Đông Phương (1) không bị gọi là “cái tôn giáo ác ôn” như văn hào Voltaire đă gọi đạo Ca-tô, (2) không bị gọi là “Cái Giáo Hội Khốn Nạn” như học giả Henri Guillemin đă gọi Giáo Hội La Mă, và (3) không bị gọi là “đạo máu”, “đạo bịp” như học giả Charlie Nguyễn đă gọi đạo Ki-tô La Mă,

b.- Các nhà lănh đạo và các nhà chân tu Phật giáo cũng như các nhà tu hành của các tôn giáo ở Đông Phương không bị nhân dân thù ghét không hề bị gọi là “lũ quạ nâu” hay “quạ vàng” như nhân dân Âu Châu thù ghét giới tu sĩ Ki-tô La Mă và gọi họ là “lũ quạ đen” (les corbeaux noirs),

c.- Các nhà lănh đạo Phật giới như Đức Đạt Lai Lạt Ma đến đâu cũng (1) để đầu trần, không cần phải đội mũ ba tầng, (2) hai tay luôn luôn ở thế sẵn sàng chắp lại vái vái để đáp lễ những người chào đón, chứ không cầm gậy trượng làm oai với thiên hạ, (3) không ngồi trong một chiếc xe chống đạn đặc biệt để đề pḥng bị những người dân thù ghét tấn công hay sát hại v́ thực ra chẳng có ai thù ghét họ cả, và (4) cũng không có những đội ngũ cận vệ và những tóan quân cảnh sát, an ninh hộ tống để canh chừng và bảo vệ. Ấy thế mà vẫn không có một người nào nhào vô vừa tấn công vừa sỉ vả ngài là “quân đạo đức giả” cả.

V́ không chủ trương và không liên hệ với những việc làm bất chính, đại gian đại ác trên đây như Giáo Hội La Mă đă làm trong gần hai ngàn năm qua, cho nên ngày 15/7/2009 vừa qua, Phật Giáo được Hội Liên Minh Quốc Tế Tiến Bộ Tôn Giáo Và Tâm Linh (ICARUS) tại Geneve b́nh chọn “Giải Thưởng Tôn Giáo Tốt Nhất Thế Giới”. Sự kiện này được bản t́n trong tờ Tribune de Geneve số ra ngày 15/7/2009 loan truyền với nguyên văn như sau:

“Ngày 15 tháng 7 năm 2009, Tribune de Geneve (Diễn Đàn Geneve) Hội Liên Minh Quốc Tế Tiến Bộ Tôn Giáo Và Tâm Linh (ICARUS) tại Geneve đă ban tặng Cộng Đồng Phật Giáo năm nay “Giải Thưởng Tôn Giáo Tốt Nhất Thế Giới”.

Giải thưởng đặc biệt này đă được bầu chọn bởi bàn tṛn quốc tế gồm hơn 200 vị lănh đạo của các tôn giáo khác nhau. Điều thú vị là các vị lănh đạo tôn giáo đă chọn Phật Giáo thay v́ tôn giáo của họ mặc dầu các thành viên Phật tử chỉ là một thiểu số rất nhỏ của ICARUS.

Sau đây là những lời b́nh luận của 4 thành viên đă bỏ phiếu:

Jonna Hult, Giám đốc Nghiên Cứu cho ICARUS nói: “Tôi không ngạc nhiên khi Phật Giáo được bầu chọn “Giải Thưởng Tôn Giáo Tốt Nhất Thế Giới”, bởi v́ chúng ta có thể t́m ra từng chữ rằng không có đến một trường hợp nào chiến tranh gây ra mà nhân danh Phật Giáo, trái với những tôn giáo khác h́nh như luôn thủ sẵn một khẩu súng trong tủ để pḥng hờ trường hợp Chúa quyết định sai lầm.. Ngay chúng ta khó t́m thấy một Phật tử trong quân đội. Họ tu tập theo giáo pháp đến độ chúng ta không thể viện dẫn bằng các truyền thống tâm linh khác.

Cha Ted O'Shaughnessy, một nhà tu Công Giáo nói từ Belfast “Chừng nào tôi c̣n yêu Giáo hội Công Giáo, tôi luôn luôn cảm thấy khó chịu v́ chúng ta thường rao giảng ḷng bác ái trong kinh Thánh, tuy nhiên lại tuyên bố là ư Chúa khi cần giết những người khác. Chính v́ thế mà tôi phải bỏ phiếu cho Phật Giáo”.

Giáo sĩ Đạo Hồi Tal Bin Wassad, nói từ Pakistan qua một thông dịch viên: “Trong khi tôi là một người tôn sùng đạo Hồi, tôi có thể thấy biết bao sự giận dữ và máu đổ được đưa vào trong diễn đàn tôn giáo thay v́ ở mức độ cá nhân. Người Phật tử đă thấy rơ điều đó”. Ông Bin Wassad, một thành viên ICARUS bỏ phiếu đại diện Cộng đồng Hồi giáo Pakistan nói tiếp: “ Thật thế, một số trong những bạn tốt của tôi là những Phật tử”.

Và Rabbi Shmuel Wasserstein nói từ Jerusalem: “Lẽ dĩ nhiên, tôi yêu đạo Do Thái và theo tôi đó là một tôn giáo vĩ đại nhất thế giới. Nhưng nói thật, tôi thực tập thiền định mỗi ngày trước khi cầu nguyện theo nghi lễ Do Thái giáo hằng ngày kể từ năm 1993. Vậy là tôi hiểu rồi”.

Tuy nhiên có một trở ngại. ICARUS không thể t́m được người nào để trao giải thưởng. Tất cả những Phật tử mà họ đă gọi đều trả lời rằng họ không cần giải thưởng.

Khi hỏi tại sao cộng đồng Phật giáo Miến Điện từ chối giải thưởng, tu sĩ Phật giáo Bhante Ghurata Hanta trả lời từ Miến Điện : “Chúng tôi cám ơn quư vị đă công nhận, nhưng chúng tôi sẽ tặng giải thưởng này cho toàn thể nhân loại, bởi v́ Phật tính có sẵn trong mỗi chúng tôi”. Ông Groehlichen nói tiếp: “ Chúng tôi sẽ tiếp tục gọi khắp nơi cho đến khi chúng tôi t́m được một Phật tử nhận giải thưởng này. Chúng tôi sẽ cho quư vị biết khi nào chúng tôi t́m ra”. -Chánh Minh chuyển dịch - USA, 31-07-2009 [17]

2.- Chuyện thứ hai là chuyện nước Liên Xô và ông Tổng Bí Thư Cộng Đảng Liên Xô Michael Gobachev (1931- ) đến thăm nước Mỹ. Liên Bang Xô Viết gọi tắt là Liên Xô, là một siêu cường lănh đạo khối cộng sản đối đầu với siêu cương Hoa Kỳ suốt trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh (1947-1991), nghĩa là Liên Xô là kẻ thù số 1 của nước Mỹ.

Ông Michael Gobachev vốn là một người vô thần, không tin có thượng đế hay Chúa ǵ cả, và là một đảng viên của Cộng Đảng Liên Xô. V́ thế ông mới bị Ṭa Thánh Vatican và tất cả tín đồ ngoan đạo của Giáo Hội La Mă gọi là quỷ Satan hay tên đại ác quỷ. Năm 1970 ông được Đảng Cộng Sản Nga đưa lên nắm giữ chức Tổng Bí Thư Đảng. Sau đó ít năm, có lẽ vào cuối thập niên 1970 hay đầu thập niên 1980, với tư cách là Tổng Bí Thư Cộng Đảng Liên Xô và là nhà lănh đạo cao cấp nhất của chính quyền Liên Xô, ông đến viếng thăm Hoa Kỳ. Trong chuyến viếng thăm này, có một bữa, ông tự ư một ḿnh (không có cận vệ và cũng không có đoàn hộ tống bảo vệ an ninh) đi bộ xăm xăm ra ngoài đường xá đông người trong trung tâm thành phố New York. Người dân trong khu phố bất chợt thấy ông, xúm lại vây quanh ông, chào mừng ông, chen chúc đến gần bên ông để được bắt tay ông. Thấy vậy, nhân viên an ninh ào ào nhào tới để bảo vệ ông, nhưng ông vẫn không hề quan tâm đến chuyện an ninh cho cá nhân ông, ông vẫn xăm xăm xông xáo đi hết khu phố này đến khu phố khác mà không tỏ ra một chút sợ hăi nào cả, vẫn hồn nhiên, niềm nở vui cười, vươn cao tay vẫy chào mọi người, và nhân dân ở đây cũng không có một người nào có ư định ám hại ông, dù rằng lúc đó Hoa Kỳ và Liên Xô đang ḱnh chống nhau mănh liệt, cùng coi nhau như thù địch bất cộng đái thiên.

3.- Chuyện thứ ba là chuyện ông Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết thăm viếng Hoa Kỳ và Ṭa Thánh Vatican: Giống như trường hợp ông Michael Gobachev khi đi viếng thăm Hoa Kỳ, trong chuyến đi thăm viếng Hoa Kỳ và Tổng Thống George Bush ngày 22/6/2007 cũng như khi đí thăm viếng quốc gia Vatican và Giáo Hoàng Benedịct XVI vào ngày 11/12/2009, ông Chủ Tịch Nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết cũng không hề sử dụng một chiếc xe đặc biệt chống đạn nào cả, và cũng không có một đạo quân cảnh sát và an ninh vô cùng hùng hậu để che chở và bảo vệ như các Giáo Hoàng John Paul II (1978-2005) và Giáo Hoàng Benedict XVI đă làm mỗi lần đi ra khỏi kinh thành Rome trong mấy chục năm gần đây.
_________________
ung ho Phap va cu Diem
Back to top
View user's profile Send private message Send e-mail Yahoo Messenger ICQ Number
thuan626



Joined: 30 Jun 2009
Posts: 80

PostPosted: Sat Mar 13, 2010 8:30 am    Post subject: Reply with quote
4.- Chuyện thứ tư là chuyện ông Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng thăm viếng Hoa Kỳ và Ṭa Thánh Vatican: Tương tự như hai ông Michael Gobachev và Nguyễn Minh Triết, khi c̣n là Phó Thủ Tướng Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng đến thăm viếng Hoa Kỳ và làm việc tại đây trong thời gian ngày từ ngày 9 đến ngày 14/12/2001, rồi khi được đưa nắm giữ chức vụ Thủ Tướng Việt Nam, ông lại đến viếng thăm Hoa Kỳ và Tổng Thống George W. Bush khởi đầu vào ngày 16/6 kéo dài đến hết ngày 23/6/2008 cũng như chuyến đi thăm viếng Vatican và Giáo Hoàng Benedict XVI vào ngày 25/1/2007, tất cả, ông đều không sử dụng một chiếc xe đặc biệt chống đạn nào cả, và cũng không có một binh đoàn cảnh sát và an ninh rất hùng hậu để che chở và bảo vệ an cho sinh mạng của ông.

Những sự kiện tŕnh bày trên đây cho chúng ta thấy rơ rằng, trong khi Ṭa Thánh Vatican và tín đồ ngoan đạo khinh rẻ và thù ghét những người Cộng Sản như muốn khử diệt họ bằng tất cả khả năng của Giáo Hội như Giáo Hội đă tùng khử diệt những người vô thần trong gần hai ngàn năm qua, th́ trái lại, họ lại được nhân dân thế giới vô cùng kính trọng. Không hề có một cá nhân hay tổ chức hoặc tập thể nào nghĩ đến việc mựu hại họ, ngọai trừ những tín đ̣ Ca-tô thuộc lọai siêu cuồng tín hay nhừng người mà chính bản thân hay ông cha họ đă từng được hưởng những đặc quyền đặc lợi của các chính quyền đạo phiệt của Giáo Hội La Mă.

Giáo Hội La Mă Bị Thù Ghét Đến Mức Nào ?

Giáo Hoàng John Paul II (1978-2005), Giáo Hoàng Benedict XVI (2005-) và nhiều vị giáo hoàng tiền nhiệm khác luôn luôn huênh hoang khóac lác tự phong Đức Thánh Cha, là “đại diện của Chúa Toàn Năng, Toàn Thiện” và “ḷng lành vô cùng", nhưng lúc nào cũng lo sợ bị ám sát v́ họ biết rơ rằng ngoại trừ bọn "cừu non” đă bị điều kiện hóa bới chính sách ngu dân và giáo dục nhồi sọ của Giáo Hội La Mă, toàn thể nhân dân thế giời đều căm hận và thù ghét các ngài đến tận xương tận tủy. V́ lo sợ như vậy, cho nên mỗi lần di chuyển loanh quanh khỏi pḥng ngủ, các ngài cũng đều phải sử dụng cả một đạo quân cận vệ và lính an ninh vô cùng hùng hậu để canh chừng và bảo vệ. Cũng v́ thế mà mỗi lần các ngài di chuyển ra khỏi Điện Lateran đến thăm viếng một quốc gia nào, cả Vatican (lo việc an ninh khi các ngài di chuyển từ Điện Lateran tới khi lên phi cơ và trên đường đến quốc gia viếng thăm) và chính quyền liên hệ (chủ) phải sử dụng cả một binh đoàn cảnh sát, an ninh và cận vệ chuyên nghiệp được thiết bị bằng những vũ khí và các máy móc ḍ ḿn và chất nổ tối tân nhất, hiện đại nhất để canh chừng và bảo vệ mà cũng vẫn không đủ làm giảm bớt nỗi lo sợ của các ngài. V́ lo sợ như vậy, cho nên các ngài mới cần phải sử dụng chiếc xe Popemobile, loai xe chống đạn đặc biệt để pḥng thân.

Có một điều hết sức khôi hài là Giáo Hoàng John Paul II lo sợ bị ám sát như vậy, nhưng ông lại bảo các con chiêm của ông đừng sợ

Một sự thật khác nữa là các ngài thường luôn luôn cao giọng dạy dỗ tín đồ rằng, “mọi sự ở trên đời này đều có sự an bài của Chúa Toàn Năng”, rằng “mọi người đều là con Chúa đều được Chúa che chở”, rằng “mọi người đều được Chúa quan pḥng”, vậy th́ TẠI SAO các ngài lại không trông cậy vào sự che chở hay bảo vệ hay "sự quan pḥng" của “Chúa Ṭan Năng, Ṭan Thiện” của các ngaỉ?

Như vậy có phải các Ngài chỉ là những tên tổ sư nói láo, những tên đại bịp không?

Từ những sự kiện đă được tŕnh bày như trên, chúng ta có thể đi đến kết luận rằng, những ǵ Giáo Hội La Mă hay Vatican cho là thánh thiện, tốt đẹp, tuyệt vời, cao cả, toàn năng, toàn thiện, v.v.., th́ thực tế những thứ đó chỉ là tội ác, xấu xa, ti tiện, tầm thường, bất lực, toàn ác, và những ǵ Giáo Hội La Mă hay Ṭa Thánh Vatican cho là quỷ satan, là xấu xa và tội ác, th́ thực tế những thứ đó là các bậc đại thánh, tốt đẹp và thánh thiện. Tóm lại, (1) tất những ǵ Giáo Hội La Mă hay Ṭa Thánh Vatican nói đều là gian dối, là phỉnh gạt, là lừa bịp, (2) tất cả những ǵ Giáo Hội La Mă hay Ṭa Thánh Vatican làm đều là những hành động tàn ác, tham tàn, bạo ngược, dă man, và (3) tất cả những ǵ Giáo Hội hay Ṭa Thánh Vatican lớn tiếng cao rao là những việc làm từ thiện giúp cho người đời như xây nhà thương, mở trường học, giúp đờ trẻ em mô côi và những người nghèo khổ đều có dă tâm làm ra để làm bức b́nh phong che đậy cho những rặng núi tội ác của Giáo Hội chống lại nhân loại trong gần hai ngàn năm qua. Đây là sự thật lịch sử. Cũng v́ sự thật này mà các nhà sử học đă gọi Giáo Hội La Mă là “tập đoàn của những tên lưu manh đạo đức giả khoác áo tu hành, mượn danh tôn giáo, muợn danh thượng đế, tiếm đọat quyền lực chính trị lừa bịp người đời, hà hiếp, bóc lột nhân dân, ḱm hăm người đời đời măi măi ở trong ṿng ngu dốt để được yên vị ngồi trên bàn độc tiếp tục tác oai tác quái gây nguy hại cho nhân loại.”

Bộ mặt thật của Giáo Hội La Mă là như vậy. Sự thật này đă được các nhà sử học chân chính và các dân tộc có kinh nghiệm máu với Giáo Hội La Mă như các dân tộc các quốc gia nạn nhân của Giáo Hộia đều có nhận xét như vậy. Các dân tộc nạn nhân này là các dân tộc của các quốc gia Âu Châu và các dân tộc tại các cựu thuộc địa của các đế quốc thực dân xâm lược Âu Châu có liên kết với Vatican (như Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Pháp và Bỉ). Cũng v́ thế mà người dân ở các quốc gia này đều chất chứa trong ḷng những mối căm hờn, phẫn uất và thù ghét đối với Giáo Hội La Mă. Ḷng thù ghét này của họ lúc nào cũng sôi sục như hỏa diệm sơn.

Nội dung của bức thư đề ngày 26/12/2009 dưới đây của một độc giả có địa chỉ E-mail là huynhhuong2129@gmail.com nói lên thực trạng căm hờn này:

Thân gởi anh em,

Tôi đọc được tin tên Giáo hoàng Benedict XVI bị xô ngă tại nhà thờ Saint Peter vào đêm Giáng sinh - mùa chó chết hôm qua, trong ḷng tôi vui mừng không tả! => http://sachhiem.net/TONGIAO/tgS/SH09.php

Cuối cùng rồi thế giới này cũng đă có người dám đánh thẳng vào Benedict XVI - khuôn mặt đứng đầu của đám Thiên Chúa Giáo La Mă. Điều khôi hài và xỉ nhục cho bọn Thiên Chúa Giáo ở đây - người đó chính là một người đàn bà. Tôi vô cùng kính phục cô Susanna Maiolo đă dám nói thay cho vô số con người trên thế giới này trước một tôn giáo đầy gian ác, khát máu, bạo ngược và tham vọng... mà trên quê hương Việt Nam chúng tôi nhiều kẻ tự xưng cái tôn giáo ấy là “Công Giáo”!

Giặc ngoại bang đă núp dưới những chiếc áo chùn đen Thiên Chúa Giáo, núp dưới chiêu bài “truyền giáo” để xâm lược quê hương Việt Nam... những trang sử đau thương đầy máu và nước mắt c̣n lưu lại ngàn đời trên quê hương Việt Nam.

Cái thể chế gia đ́nh trị Ngô Đ́nh Diệm – c̣n gọi bằng mỹ từ là Đệ Nhất Cộng Hoà – măi đến ngày nay c̣n bốc mùi xú uế... cũng là sản phẩm của tham vọng Va-ti-căn...

... Và đến ngày nay, sau gần 35 năm quê hương được hoàn toàn giải phóng, đời sống của dân chúng ngày một nâng cao - bọn giặc Thiên Chúa Giáo vẫn tiếp tục âm mưu nhuộm đen quê hương Việt Nam bằng những thủ đoạn gian manh và xảo quyệt nhất.

Là một người Việt đến Hoa Kỳ tỵ nạn theo diện H.O., lâu nay tôi đă quá bất măn với đám H.O. vô văn hoá đang sinh sống tại xứ sở văn minh này. Một đám cuồng vong chỉ biết chửi bới, moi móc những chuyện trên quê hương, mà quên tự hỏi lại ḿnh đă làm ǵ cho quê hương, dân tộc Việt Nam. Rơ là một lũ “nô lệ Việt Nam da vàng”. Và quê hương Việt Nam không thể chấp nhận chúng - đám H.O. làm chính trị bằng mồm, bọn quỷ áo chùn đen - như là gia tài đất nước “một bọn lưu vong... một lũ bội t́nh”...

Sau ngày ra khỏi trại cải tạo, tôi t́m mọi cách để đến Mỹ. Giấc mơ đó được thực hiện, một phần là nhờ chính phủ Hoa Kỳ và phần khác là nhờ sự giúp đỡ tận t́nh của các viên chức chính quyền Việt Nam. Tôi tri ân hai chính phủ về điều đó! Tôi đă đến nước Mỹ, làm lại từ đầu bằng tất cả nỗ lực của ḿnh...và thực sự an phận và bằng ḷng với những ǵ ḿnh đang có: “được no cơm ấm áo”... Dù thỉnh thoảng tôi vẫn gặp lại những kẻ t́nh nghi tôi là “ăn-ten” trong những năm tháng trong trại cải tạo.

Tôi về quê hương Quảng Ngăi mấy tháng nay, tôi tận mắt chứng kiến sự giúp đỡ tận t́nh của chính quyền Việt Nam với người dân quê tôi trong những lúc khó khăn nhất; h́nh ảnh những anh bộ đội giúp dân dựng lại nhà của ruộng vườn sau những cơn băo, những trận lũ.... Chứ tôi có thấy thằng H.O., tên linh mục áo đen nào vác mặt về giúp những người dân nghèo quê tôi đâu?

Một điều nữa cần nói ở đây để thấy bản chất man rợ, dơ bẩn của bọn linh mục áo chùng đen... khi đă cố t́nh tạo ra những sản phẩm cặn bă đáp ứng phần nào thị hiếu của lũ chính trị xu thời. Tên linh mục Nguyễn H. Lễ là một bằng chứng. Tôi không phải là người tôn thờ Hồ Chí Minh, nhưng tôi xem HCM như một vĩ nhân của đất nước. Ngày nay, hơn 86 triệu đồng bào kính trọng Hồ Chí Minh như là vị Cha Già Dân Tộc, th́ tên linh mục quỷ quyệt lại cố t́nh làm ra sản phẩm ba xu để móc túi đồng bào hải ngoại...

Tôi mong rằng, các anh t́m cách vạch mặt bọn Gia-Tô càng nhiều càng tốt, nhất là dịp tên giáo hoàng Benedict XVI vừa có dịp “đội quần”. Hy vọng các anh sẽ viết những bài viết giá trị để tô bóng câu chuyện “thần tượng Thiên Chúa Giáo bị đánh ngă” như là món quà cho nhân dân đón mừng năm 2010.

Khi nào các anh có dịp về Atlanta, kính mời ghé đến gia đ́nh nghỉ ngơi!

Gởi đến anh em lời cầu chúc sức khoẻ!

Thân,

HUỲNH HƯƠNG - Cựu Cảnh Sát Quốc Gia VNCH.” [18]

Mong rằng phần tŕnh bày trên đây có thể giúp cho mọi người nh́n thấy rơ cao độ của ḷng căm hận và thù ghét của nhân dân thế giới đối với đạo Ca-tô và Giáo Hội La Mă mà tín tín đồ người Việt của cái tôn giáo quái đản này gọi là “Đạo Công Giáo” và “Hội Thánh duy nhất, thánh thiện công giáo và tông truyền.”

của chúng.
IV.- Ḷng khinh bỉ và ghê tởm của người Hoa Kỳ đối với nhóm người Việt dân Chúa.

Vấn đề Giáo Hội La Mă vi phạm các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do ngôn luận của những người dân thuộc các nền văn hóa khác đă được tŕnh bày đầy đủ trong Chương 13. Theo các nhà sử học, vấn đề vi phạm này bắt nguồn từ trong thánh kinh, từ giáo luật, và từ những lời dạy của Giáo Hội La Mă mà ra.

“Đức Giáo Hoàng Grégore XVI (1831-1846) đă gọi tự do báo chí là “thứ tự do tai hại nhứt, đáng ghét nhứt, kinh tởm nhứt mà một số người dám đ̣i hỏi một cách ồn ào cuồng nhiệt và quảng bá khắp nơi…”[19].

Đây là chủ trương của Giáo Hội La Mă. Chủ trương này được triệt để thi hành qua chính sách ngu dân và giáo dục nhồi sọ ở các họ đạo và ở các quốc gia bị áp đặt phải sống dưới chế độ đạo phiệt Ca-tô, tay sai của Giáo Hội tại các quốc gia địa phương.

Tại miền Nam Việt Nam, chính quyền đạo phiệt Ca-tô Ngô Đ́nh Diệm (1954-1953) và chính quyền quân phiệt Ca-tô Nguyễn Văn Thiệu (1967-1975) là các chính quyền tay sai cho cả Giáo Hội La Mă và Hoa Kỳ. V́ thế mà hai chính quyền này đă thi hành triệt để chính sách ngu dân và giáo dục nhồi sọ do Giáo Hội La Mă chủ trương như đă nói ở trên. Hậu quả là những người Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu nặng của chính sách ngu dân này không biết ǵ về những bước tiến hóa của nhân lọai từ thuở hồng hoang cho tới thời văn minh tin học như ngày nay, không biết ǵ những bài học quốc sử trong thời cận và hiện đại, không biết ǵ về những rặng núi tội ác của Giáo Hội La Mă chống lại nhân loại trong gần hai ngàn năm qua, và đặc biệt là họ trở thành La Mă hơn cả La Mă.

Một trong những hậu quả của chính ngu dân này là người Việt Ca-tô luôn luôn có thái độ và hành động không cần biết đến các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng và tự do ngôn luận của những người thuộc các tôn giáo hay nền văn hóa khác với họ. Cái đặc tính này đă trở thành bản chất của tất cả những giáo dân Ca-tô người Việt, ngọai trừ những người đă thức tỉnh. Giang sơn dễ đổi, bản chất khó chừa. Dù đă định cư Bắc Mỹ hay Úc Đại Lợi cả mấy chục năm rồi, họ cũng vẫn chứng nào tật ấy, ngựa quen đường cũ, không hề biết tôn trọng các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng và tự do ngôn luận của những người khác. Những hành đông xấc xược ngược ngạo này đă làm cho người dân bản địa Hoa Kỳ ghê tởm, khinh bỉ họ vô cùng. Những câu chuyện dưới đây cho chúng ta thấy rơ sự kiện này:

Chuyện thứ nhất là phản ứng về những hành động thiếu giáo dục của bọn “Giặc Cờ Vàng” hoạt động trong ngành báo chí đưa nhau ra ṭa án trong phiên xử ngày 8/10//1998, trong đó cả nguyên cáo và bị cáo đều được mệnh danh là “người Việt Quốc Gia” thuộc loại “trí thức” thường hay trương cao lá cờ vàng ba sọc đỏ, hướng dẫn dư luận cộng đồng người Việt tị nạn trong công cuộc tranh đấu giữ vững “lằn ranh Quốc Cộng”. Các ông trí thức “Giặc cờ Vàng” này được ông Chánh Án Robert Gardner tại Superior Court ở Santa Ana (Los Angeles, California) dạy cho một bài học về cái đạo của người làm báo và chủ báo. Nội dung của bài học này được ông Tú Gàn ghi lại trong bài viết có tựa đề là “Bôi Nhọ Chính Nghĩa Quốc Gia” đăng trên tờ báo Sàig̣n Nhỏ số 97, phát hành ngày 23/10/1998, trong đó có mấy đoạn chính có nguyên văn như sau:

“Khi kết thúc cuộc tranh chấp Việt Nam (the Vietnam conflict), dân chúng Mỹ đă mở rộng cánh tay đón nhận những người Việt Nam sống sót qua cuộc tranh chấp đó và t́m đến tỵ nạn tại quốc gia này. Để đổi lại, dân chúng Hoa Kỳ ít có hy vọng rằng người Việt Nam trên mọi sinh hoạt của cuộc sống, biết sống tối thiểu theo những tiêu chuẩn về trách nhiệm, về lịch sử và về sự tự trọng. Không một bài nào của các bài viết bị khiếu nại của những người được gọi là các chủ bút của báo chí trong vụ này đă đáp ứng được tiêu chuẩn đó. Mỗi người, như là một chủ bút, có một trách nhiệm nặng nề. Trách nhiệm của một người chủ bút là trông coi bài viết của các kư giả cho các tờ báo riêng của ḿnh và những người chủ bút phải chính ḿnh duy tŕ một tiêu chuẩn trách nhiệm về sự đứng đắn (decency) trong bài viết của ḿnh. Những ǵ xuất phát từ bốn tờ báo liên hệ trong vụ này sặc mùi công kích vô trách nhiệm (reeks with irresponsible diatribes). Mỗi một người trong họ, với tư cách là chủ bút của một tờ báo, là một sự bối rối nghiêm trọng cho giới báo chí có trách nhiệm. Bài viết của họ phản ảnh trong vụ này đă hạ cấp nó xuống t́nh trạng của sự thô lỗ buồn nản (dismal vulgarity.” [20]
_________________
ung ho Phap va cu Diem
Back to top
View user's profile Send private message Send e-mail Yahoo Messenger ICQ Number
thuan626



Joined: 30 Jun 2009
Posts: 80

PostPosted: Sat Mar 13, 2010 8:31 am    Post subject: Reply with quote
Chuyện thứ hai là phản ứng của người Hoa Kỳ đối với các ông “cừu non” (con chiên) Xóm Đạo Bolsa mang danh nghĩa là “Người Việt Quốc Gia” về hành động ngăn cản những người đến thưởng ngoạn cuộc triển lăm nghệ thuật ở Viện Bảo Tàng Bowers (California) trong thời gian từ tháng 6 cho đến ngày 3 tháng 10 năm 1999. Điểm đặc biệt là, trong khi hành động ngang ngược và phóng ra những lời lẽ thiếu văn hóa đối với những người đến thưởng ngoạn các tác phẩm nghệ thuật mang từ Việt Nam đến triển lăm ở trong viện bảo tảng này, th́ chúng lại trương cao lá cờ vàng ba sọc đỏ và “giữ vững lằn ranh Quốc Cộng, tranh đấu cho chính nghĩa Quốc Gia.”

Hành động thiếu giáo dục này đă làm cho rất nhiều người Hoa Kỳ đến thưởng lăm nghệ thuật Việt Nam ở đây rất bực ḿnh và ném ra những cái nh́n "khinh bỉ” vào bọn người lạc hậu vô văn hóa này. Một trong những người Hoa Kỳ bực ḿnh này có tên là Anneke Mendiola đă phải viết mấy đoạn văn về Công Dân Giáo Dục để dạy dỗ họ với nội dung như sau:

“Chúng nó có hiểu hay không? Chúng nó đến đây để t́m tự do, nhưng (tại sao) lại không cho tôi hành xử quyền tự do của tôi? (Don’t they get it? They came here for freedom, but won’t allow me to exercise mine?)” [21]

Chuyện thứ ba là phản ứng về vụ các ông bà “Dân Chúa Giặc Cờ Vàng” nhân danh cộng động người Mỹ gốc Việt đến Trường Đại Học Southern California University đ̣i họ phải hạ lá cờ đỏ sao vàng (mà họ đă treo từ trước) xuống để thay thế vào đó bằng lá cờ vàng ba sọc đỏ. Hành động ngang ngược này khiến cho người dân Hoa Kỳ địa phương phản ứng chống lại mănh liệt. Chuyện này được Giáo-sư Trần Chung Ngọc ghi nhận trong bài viết “Thắc Mắc Cần Được Giải Đáp” (Mục nói về lá cờ vàng ba sọc đỏ) đăng trên sachhiem.net ngày 7/5/2008, trong đó có mấy đoạn như sau:

“Chúng ta có cảm thấy xấu hổ không khi đọc những ḍng chữ này trên tờ OCregister.com:

“Bạn có biết không. Ngu xuẩn là chính danh. Pháp và sau đó là Mỹ đă huấn luyện những người ngu dốt để phục vụ cho chúng. Công việc của họ là đánh hơi ra những kẻ nào chống chủ của họ, cộng sản hay không. Họ gọi bất cứ người nào chống lại sự thống trị của ngoại bang là “cộng sản” và cầm tù và giết người đó. Đó là tại sao họ không được sự ủng hộ của dân chúng. Đó là tại sao khi Mỹ tháo chạy th́ họ cũng phải tháo chạy. Chế độ Sàig̣n không có ngay cả sự ủng hộ của binh sĩ của ḿnh, đó là tại sao mà chỉ có trong ṿng 55 ngày mà quân đội miền Bắc có thể kiểm soát hoàn toàn Nam Việt Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Một điều mà cái guồng máy chiến tranh lớn nhất trên thế giới không thể làm nổi dù rằng đă làm cả mười năm, đă giết cả triệu người, đă thả 8 triệu tấn bom và đă trải 70 triệu lít chất khai quang màu cam.

Cho đến ngày nay, suốt cuộc đời của họ dính cứng vào cái trạng thái tâm lư đó. Họ nghĩ rằng nếu họ cứ kiên tŕ hô to những khẩu hiệu trống rỗng như vậy th́ họ sẽ được sự ủng hộ để họ đi hiếp đáp những người khác ở trên đất Mỹ này, và lạ lùng thay họ đă thành công. Điều này chứng tỏ một điều. C̣n rất nhiều người ngu trên đất Mỹ.

Những người biểu t́nh chống đối có biết rằng trong thế giới ngày nay mà lên án một người nào là cộng sản th́ thật là ngu xuẩn không? Nó đă quá lỗi thời và chứng tỏ là các người thiếu giáo dục.

1000 sinh viên Mỹ gốc Việt học ở USC đúng khi nói rằng lá cờ đỏ sao vàng không đại diện cho họ. Đó là v́ lá cờ ba màu đỏ, trắng, và xanh (cờ Mỹ) đă đại diện cho họ ở mọi cơ sở liên bang, tiểu bang, quận, và các công sự trong thị trấn.

Các người không có quyền bảo USC hay bất cứ ai về vấn đề lá cờ nào mà họ muốn treo. Đó không phải là một đặc quyền mà là quyền đă tranh đấu để có được. Nếu những người chống đối muốn lá cờ cũ của Nam Việt Nam được treo th́ các người phải ở lại trong nước và chiến đấu [nếu thắng th́ đương nhiên lá cờ đó là cờ của quốc gia Việt Nam]. Miền Bắc đă ở lại và chiến đấu và họ đă được cái họ muốn. Sự kiện là điều này không xẩy ra cho miền Nam và ngày nay chúng ta đang ở năm 2008.

Các người muốn ǵ nữa từ nước Mỹ? Các người muốn chúng tôi gây một cuộc chiến khác với Việt Nam?” [22]

Chuyện thứ tư là phản ứng về những hành động đánh phá và khủng bố các nghệ sĩ VAALA. Chuyện này được tờ Việt Weekly liên lạc nói chuyện trực tiếp với ông Burr để được biết rơ nguyên nhân TẠI SAO ông lại có những hành động chống lại bọn người này. Dưới đây là nguyên văn bản tường tŕnh của báo Việt Weekly về vấn đề này:

“Việt Weekly : Tại sao ông mặc áo đỏ sao vàng đến tham dự buổi triển lăm?

MB (Micheal Burr): V́ tôi muốn bày tỏ sự ủng hộ của tôi đối với một đồng nghiệp mà đồng thời cũng là một người bạn, anh Brian Đoàn. Tôi tin vào tự do ngôn luận. Tôi không tin vào sự kiểm duyệt thông tin hay ư kiến. Tôi không có kiên nhẫn với sự dốt nát và ngu ngốc. Những người biểu t́nh và người phá hoại tác phẩm nghệ thuật cần phải đi học để được giáo dục thêm, thay v́ tiếp tục sống trong vũng lầy của 35 năm thù hận.

VW: Nếu ông mặc chiếc áo này vào khu phố Việt Nam, ăn phở, ông nghĩ chuyện ǵ sẽ xảy ra?

MB: Tôi nghĩ, tôi sẽ bị gặp nhiều rắc rối (cười). Đôi khi tôi mặc chiếc áo này và đội chiếc mũ này, nó làm người ta ngỡ ngàng. Tôi là một cựu chiến binh Mỹ tham chiến ở Việt Nam. Tôi là một nhiếp ảnh gia, và đă từng đi xem triển lăm nhiều lần ở Little Saigon, nhưng tôi không cho rằng, những người biểu t́nh có quyền đóng cửa cuộc triển lăm nhiếp ảnh, hay bất cứ cuộc triển lăm nào khác. Đây là quốc gia, mà những người tới đây sinh sống được hưởng quyền tự do ngôn luận, quyền tự do hội họp mà không phải sợ hăi một điều ǵ. Những người biểu t́nh không hiểu những điều này. Họ đang áp đặt những ǵ cũng giống như đang xảy ra ở Việt Nam: kiểm duyệt những ǵ họ không muốn nh́n thấy, hoặc không muốn quần chúng nh́n thấy. Họ nói rằng, họ đang chiến đấu cho dân chủ, trên thực tế, miền Nam Việt Nam chưa bao giờ có dân chủ. Ngô Đ́nh Diệm là một nhà độc tài, thắng cử năm 1955 với tỷ lệ 95% phiếu. Đó là một chuyện nực cười, bởi v́ ở Mỹ, cuộc thắng cử lớn nhất của Lyndon Johnson chỉ có 60%. Sau Diệm, là Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Văn Thiệu, mấy người này chỉ lo truy diệt những đối thủ chính trị, cho nên Nam Việt Nam chưa bao giờ có nền dân chủ.

VW: Những người chống cộng so sánh h́nh ảnh Hồ Chí Minh với Hitler trong cộng đồng Do Thái, ông nghĩ như thế nào?

MB: Hitler là một con quỷ, chịu trách nhiệm giết hại 6 triệu người. Hồ Chí Minh, trước hết, là một người quốc gia. Những người biểu t́nh phải đọc lại lịch sử. Sau đệ nhị thế chiến, Hồ Chí Minh viết 7 lá thư, gần như là van xin, tổng thống Truman công nhận Việt Nam, và không để Pháp quay lại Việt Nam. Bởi v́ khuynh hướng thân Âu châu của Bộ Ngoại Giao lúc bấy giờ, Á châu không được ưu tiên như Âu châu trong việc tái xây dựng. Một thỏa thuận giữa Pháp và Mỹ đă xảy ra. Pháp giúp Mỹ thực hiện kế hoạch Marshall, ngược lại Mỹ để cho Pháp quay trở lại Việt Nam. Một lỗi lầm to lớn. Dẫn tới cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất. Pháp thua ở trận Điện Biên Phủ năm 1954. Hiệp định Geneve chia đôi đất nước. Không may, Mỹ đă không kư vào văn bản hiệp định đó. Mỹ muốn chận đứng làn sóng cộng sản được cho là đang lan rộng, và nơi được chọn là Việt Nam.

VW: Là một cựu quân nhân Mỹ chiến đấu cho tự do tại Việt Nam, ông có so sánh ǵ về thời điểm đó và bây giờ?

MB: Trước hết, tôi đă không chiến đấu cho tự do. Đó chỉ là một chiêu bài do chính phủ tung ra cho quần chúng Mỹ. Tôi không phải là quân nhân tham chiến, tôi đến Việt Nam trong vai tṛ dạy tiếng Anh cho không quân Việt Nam. Lúc đó, tôi không biết ǵ về Việt Nam. Tôi không biết Việt Nam ở đâu. Tôi không biết tại sao chúng tôi lại phải đến đó. Và khi tôi ở đó, tôi biết thêm được nhiều điều. Trong đó, tôi biết được rằng Việt Nam là một lỗi lầm đối ngoại lớn nhất của Mỹ trong thế kỷ 20. Tôi nghĩ lẽ ra chúng ta nên để người Việt Nam tự giải quyết vấn đề của họ. Và kết quả có thể đă là ok. Tôi không phải là người cộng sản hay ủng hộ cộng sản. Tôi tin rằng, cộng sản là một chủ nghĩa sẽ tự nó phải đào thải. Tôi nghĩ rằng nếu để Việt Nam có được khoảng 30 năm phát triển kinh tế thay v́ chiến tranh, Việt Nam đă tương đương với Thái Lan, Singapore, Malaysia, hay Nam Hàn của ngày hôm nay. Người Việt rất tháo vát, siêng năng và cần cù. Tôi trở lại Việt Nam 3 lần trong ṿng 5 năm qua, và nh́n thấy cộng sản đang bị tan ră dần. Mỗi lần tôi trở lại đều thấy kinh tế phát triển, người dân vui tươi hơn. Dĩ nhiên, là họ chưa được thỏa măn hoàn toàn. Tôi không đồng ư với những giới hạn tự do ngôn luận, hội họp dưới chế độ cộng sản. Nhưng mà như tôi đă nói, tôi tin rằng chế độ cộng sản sẽ tự đào thải. Đi du lịch ở Việt Nam ngày hôm nay, tôi không có cảm giác là đang ở trong một chế độ cộng sản. Sự hiện diện của cảnh sát, quân đội rất ít. Cảnh tượng buôn bán sầm uất khắp nơi.

VW: Theo ông, tại sao sau ba mươi năm, người tỵ nạn Việt Nam vẫn có phản ứng mạnh mẽ với lá cờ đỏ sao vàng, hoặc bất cứ biểu tượng nào có tính cách áp đặt sự hiện diện của chính quyền cộng sản tại hải ngoại?

MB: Tôi nghĩ họ phải bỏ qua đi. Chiến tranh đă chấm dứt 34 năm rồi. Tôi hiểu về nỗi đau của người tỵ nạn hơn hầu hết những người Mỹ khác, nhưng sau 34 năm, họ phải bỏ qua để đi tới. Tôi đi ra Hội chợ Tết cuối tuần vừa rồi, người ta đứng dậy, chào cờ và hát bài quốc ca đă không c̣n hiện hữu nữa của 34 năm về trước. Tôi cho rằng, những người biểu t́nh đă đầu tư quá nhiều vào nỗi cay đắng, thù hận của chính họ, cho nên họ không thể cởi bỏ được, để tham gia vào một mục tiêu chung là biến Việt Nam trở thành một quốc gia tốt đẹp hơn.” [23]

KẾT LUẬN:

Tất cả nhân dân các quốc gia đă có kinh nghiệm máu với Nhà Thờ Vatican đều ghê tởm và căm thù Giáo Hội La Mă cùng bọn giáo sĩ của cái “Giáo Hội Khốn Nạn” này. Họ mong loại nó ra khỏi lănh thổ (như nước Nga và các quốc gia Hồi Giáo), hoặc là loại nó ra khỏi chính quyền (như các quốc gia theo chế độ dân chủ tự do như ở Bắc Mỹ, ở Âu Châu), hoặc là lánh xa nó như lánh xa nguồn bệnh dịch nguy hiểm (như nhân dân các quốc gia trên lục địa Á Châu.)

Khi mà tất cả mọi tầng lớp nhân dân ở tất cả các quốc gia đều cảm thấy bất măn và căm thù Nhà Thờ Vatican như vậy, th́ tất nhiên là chuyện họ vùng lên đạp đổ và hủy diệt “cái tôn giáo ác ôn” này chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Đây là sự thực lịch sử đă xẩy ra ở tất cả các quốc gia chẳng may bị cưỡng bách phải nằm dưới ách thống trị của Nhà Thờ Vatican, chứ không riêng ǵ ở nước Pháp. Cũng v́ thế mà bất kỳ nơi nào có bàn tay quyền lực của Nhà Thờ vươn tới, th́ nhân dân nơi đó đều ghê tởm và căm thù cái "đạo máu" này đến tận xương tận tủy. Họ chỉ chờ có cơ hội là vùng lên đập nát nos cho hả giận, [Nhiều tác giả, Vatican Thú Tội Và Xin Lỗi? (Garden Grove, CA: Giao Điểm, 2000), tr. 92.] và lôi cổ “bọn quạ đen” ra xử, như nhân dân miền Nam Việt Nam đă đập chết anh em tên bạo chúa phản thần tam đại Việt gian Ngô Đ́nh Diệm vào lúc gần 7 giờ sáng ngày 2/11/1963.

Riêng về các ông bà “cừu non” (con chiên) Bolsa và những người đồng minh của họ ở Bắc Mỹ, ở Úc Châu, Âu Châu tự phong hay tự xưng là “người Việt Quốc Gia”, thường tụ tập với nhau, thường trương cao là “cờ vàng ba sọc đỏ”, thường lớn tiếng cao rao rằng, họ “cương quyết giữ vững lằn ranh Quốc Cộng”, “cương quyết tranh đấu cho lư tưởng Quốc Gia”, thực sự những người này là những người hoặc là chính bản thân họ, hoặc là ông cha của họ đă phạm tội “rước con voi Vatican về giày mà tổ Việt Nam.”

Trong quá khứ, họ đă từng là những người có liên hệ khắng khít và ch́m nổi với Giáo Hội La Mă tại Việt Nam từ cuối thế kỷ 18 (khi Nguyễn Ánh sử dụng Giám-mục Pigneau de Béhaine tức Bá Đa Lộc làm cố vấn chính trị và quân sự cho phe đảng của ông ta), ch́m nổi với Liên Minh Xâm Lược Pháp - Vatican cho đến năm 1954, và ch́m nổi Liên Minh Xâm Lược Mỹ - Vatican để chống lại tất cả các phong trào hay lực lượng nghĩa quân kháng chiến của nhân dân ta trong suốt chiều dài lịch sử từ giữa thế kỷ 19 cho đến ngày 30/4/1975.

Điểm quan trọng hơn nữa là chính bản thân họ cũng như ông cha của họ đều là những người sinh ra, lớn lên và tiếp nhận sở học qua chính sách ngu dân và giáo dục nhồi sọ (do Giáo Hội La Mă ngồi ở hậu trường sân khấu chính trị chủ trương) ở Đông Dường trong những năm 1885-1954 và ở miền miền Nam Việt Nam trong những năm 1954-1975. Chính sách ngu dân này có chủ trương biến thanh thiếu niên Việt Nam thành những người vong bản phản dân tộc mà Giáo Hội La Mă cao rao là “đào tạo thanh thiếu niên theo tinh thần công giáo.” Có như vậy th́ họ mới có thể hành xử “theo lương tâm Cộng Giáo”, nghĩa là họ phải tuyệt đối vâng lời Ṭa Thánh Vatican và phải triệt để tuân hành những lệnh truyền của các đấng bề trên của họ trong hệ thống quyền lực của Giáo Hội La Mă.

Hậu quả là họ đă trở thành những người “La Mă hơn cả La Mă” với những đặc tính lạc hậu, chậm tiến, không biết sử dụng lư trí để t́m hiểu sự vật, ngu dốt đặc cán mai về lịch sử. Đối với Quốc sử Việt Nam th́ "lơ tơ mơ", nhất là trong thời cận và hiện đại, c̣n nói chi đến lịch sử thế giới, nhất là lịch sử Giáo Hội La Mă. V́ ngu dốt như vậy, cho nên họ mới không biết ǵ về những việc Giáo Hội chống lại nhân loại trong gần hai ngàn năm qua, và cũng không biết ǵ về những bước tiến của nhân loại từ cái thuở “hốn mang chi sơ” cho đên thời đại tin học như ngày nay. Chính v́ thế mà họ không thể nào thích nghi với nếp sống dân chủ tự do ở Bắc Mỹ này. Hậu quả của t́nh trạng tệ hại đó đưa đến chuyện ông Ṭa tại một ṭa án Hoa Kỳ mắng nhiếc, chuyện họ bị những người dân Hoa Kỳ khinh bỉ và dạy cho những bài học “Công Dân Giáo Dục” như đă nói ở trên.



CHÚ THÍCH


--------------------------------------------------------------------------------

[1] Malachi Martin, Rich Church Poor Church (New York: G.P. Putnam's Sons, 1984), pp 155-156. "The contrast between the impoverished southern European countries and the flourishing northern European states at this time was a glaring one. Already Protestant England had become a world power and was on its way to founding one of the great commercial empires; Protestant Prussia was prosperous and powerful; Protestant Holland was already starting the overseas trade that in time would offer it the title of empire. A traveller from northern and central Europe down into France, the Iberian peninsula, and Italy would be struck by the contrast in economic welll-being, standard of living, and general education of the people. The northern and the central nations, predominantly Protestant, had none of the starvation and endemic poverty exhibit down south. Classical capitalism was off on its first flight and the Protestant nations were ready to take advantage of it.

The statesmen and kings in southern Europe held Rome and the papacy primarily responsible for that degrading difference them and their Protestant counterparts.”

[2]. Malachi Martin, Ibid., p. 90.

“From their beginnings, Christians insisted that their religion was true, that it did speak about reality. They drew the logical conclusion from that: that it was universally true. That there could be only one true religion. Theirs. Hence all philosophy and all knowledge - any branch of human activity that dealt with the truth – had to be, would be reconcilable with the true religion, Christianity. Otherwise, it was a false philosophy, a false knowledge. Automatically, an all embracing morality from this Christianity. It permeated al aspects of temporal life:economics, politics, finance, the arts, education, social structures. Religion and politics, religion and wealth, religion and government, religion and art, religion and learning – between these there was no irrececoncilable opposition. They were not separate or to be kept separate. Military matters, matters of politics, wealth, art, government – all became dominated by religion.”

[3] Nhiều tác giả, Vatican Thú Tội và Xin Lỗi? (Garden Grove, CA: Giao Điểm, 2000), tr. 245-246.

[4] Lư Chánh Trung, Tôn Giáo và Dân Tộc (Sàig̣n: Lửa Thiêng, 1973), tr 66.

[5] Loraine Boettner, Roman Catholicism, (Phillipsburg, New Jersey: The Presbyterian and Reformed Publishing Company, 1962), p. 9.

[6] Nguyễn Ngọc Ngạn, Xóm Đạo (Đông Kinh: Tân Văn, 2003), tr. 148

[7] Trần Tam Tỉnh, Thập Giá và Lưỡi Gươm (Paris: Sudestasie, 1978), tr. 54.

[8] Trần Tam Tỉnh, Sđ d., tr. 104-105.

[9] Trần Chung Ngọc, Đức Tin Công Giáo (Garden Grove, CA: Giao Điểm, 2001), tr. 283-304.

[10] Bùi Đức Sinh, Lịch Sử Giáo Hội Công Giáo (Sàig̣n: Chân Lư, 19 72), tr. 165.

[11] Trần Tam Tỉnh, Thập Giá Và Lưỡi Gươm (Paris: Nhà Xuất Bản Trẻ, 1978), tr. 54.

[12] Lư Chánh Trung, Tôn Giáo Và Dân Tộc (Sàig̣n: Lửa Thiêng, 1973), tr. 76.

[13] Nghiêm Xuân Hồng, Cách Mạng Và Hành Động (Saig̣n: Quan Điểm, 1964), tr. 14-18.

[14] Nguồn: http://sachhiem.net/TONGIAO/tgS/SH10.php.

Lời bàn nhân vụ Suzanna: “Ngay khi vừa mới bắt giữ được cô Susanna Maiolo, dù chưa có tài liệu nào nói về vấn đề này đưa ra trưng dẫn làm bằng cớ, Ṭa Thánh Vatican đă loan tin rằng đương sự mắc “bệnh tâm thần”. Căn cứ vào những việc làm có tính toán, có sắp xếp để chuẩn bị vượt qua hàng rào cản và đoàn người hộ tống cùng đoàn người diễn hành đi theo Giáo Hoàng Benedict XVI, th́ cô Susanna Maiolo không những không mắc bệnh tâm thần, mà c̣n rất khôn khéo, rất b́nh tĩnh, rất tỉnh táo và rất sáng suốt trong lúc hành động. Dù vậy, một khi đă công khai tuyên bố rằng đương sự mắc bệnh tâm thần, th́ với bản chấ, thâm độc và tàn ác sẵn có và với thói quen hành động theo thú tính của họ trong gần hai ngàn năm qua, rất có thể họ sẽ làm cho cô thực sự trở thành điên khùng. Thực hư như thế nào, chúng ta hăy chờ xem!

Thánh Nữ Susanna” hiện đang bị sở cảnh sát và an ninh của chính quyền Quốc Gia Vatican giam giữ, thẩm vấn và sẽ bị đưa ra ṭa án của Giáo Hội La Mă. Nói đến Ṭa Án của Giáo Hội La Mă, chúng ta không thể không nhớ đến những hành động cực kỳ dă man các Ṭa Án Dị Giáo (Inquistions) của Giáo Hội đă tác oai tác quái ở Âu Châu từ đầu thế kỳ 12 cho đến đầu thế kỷ 19, tại các thuộc địa của Đế Quốc Bồ Đào Nha (ở Phi Châu và Ba Tây) và tại các thuộc địa của Đế Quốc Tây Ban Nha (ở Mỹ Châu La-tinh và Phi Luật) từ đầu thế kỷ 16 cho đến đầu thế kỷ 19. Các Inquistions là những ṭa có toàn quyền truy lùng, bắt giam, tra tấn, hành hạ và xử tử những người trong ṿng kiểm sóat trực tiếp của Giáo Hội hay gián tiếp qua các chính quyền đạo phiệt Ca-tô tay sai của Giáo Hội tại các quốc gia địa phương.

Đến đầu thế kỷ 17, v́ quyền lực của Giáo Hội theo chân các đoàn quân xâm lược của cấc Đế Quốc Thự Dân Xâm Lược Bồ Đào Nha (ở Châu Phi và Ba Tây) và Bồ Đào Nha ở Châu Mỹ La-tinh và Phi Luật Tân, và v́ bị nhân dân thế giới phỉ nhổ và nguyền rủa nhiều quá, ngày 6/1/1622, Giáo Hoàng Gregory V (1621-1623) cho thiết lập Thánh Bộ Truyền Giáo, cũng gọi là Thánh Bộ Đức Tin (De Propaganda Fide) để tiếp tục làm những công việc của các Inquisitions ở Âu Châu và ở các thuộc địa của hai đế quốc Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha.

Cũng v́ bị nhân dân thế giới phỉ nhổ và nguyền rủa nhiều quá, cho nên Ṭa Thánh Vatican mới quyết định cho sử dụng một danh xưng mới thay thế cho danh xưng Inquisitions và săp xếp lại thành hệ thống tổ chức tinh v́ hơn với cơ quan đầu năo là Thánh Bộ Truyền Giáo, và các cơ quan thừa hành là các tổ chức công an, mật vụ và cảnh sát trong các chế độ đạo phiệt Ca-tô tay sai của Giáo Hội La Mă như tại Croatia trong những năm 1941-1945, tại Tây Ban Nha trong thời chính quyền của tên bạo chúa Francisco Franco trong những năm 1936-1975, tại miền Nam Việt Nam trong thời bạo chúa Ngô Đ́nh Diệm (1954-1963) và quân phiệt Nguyễn Văn Thiệu (1967-1975), và tại Rwanda dưới quyền tên bạo chúa Giám-mục Augustin Misago trong năm 1994.

Trong Chương 13 ở trên, chúng tôi đă tŕnh bày những hành động truy lùng, bắt giam, tra tấn hành hạn, thủ tiêu và tàn sát tập thể những người thuộc các tôn giáo hay các nền văn hóa khác của các chính quyền đạo phiệt tay sai của Giáo Hội. Đọc những trang sách nói về vấn đền này, độc giả sẽ thấy những các tổ chức công an, mật vụ và cảnh sát của các chế độ đạo phiệt Ca-tô nói ở trên có những phương cách và tính cách dă man tra tấn, hành hạ, thủ tiêu và tàn sát những nạn nhân của chúng giống y hệt như những phương cách và tính cách tra tấn, hành hạ, thủ tiêu và tàn sát những nạn nhân của các Inquistions của Giáo Hội ở Âu Châu trong thời Trung Cổ, nhưng tinh vi hơn và dă man hơn nhiều.

Giới tu sĩ áo đen và người tín đồ Ca-tô không phải chỉ hành động cực kỳ ác độc và cực kỳ dă man như nói ở trên đối với những người dân thuộc các tôn giáo và nền văn hóa khác vốn bị họ cho là tà giáo, là tà đạo, là man di, là dă man, là mọi rợ, v.v.. , mà họ cũng hành động hết sức độc ác, hết sức dă man đối với cả những người cùng trong giai cấp tu sĩ áo đen với nhau và những người đồng đạo của họ. Vấn đề này đă được chúng tôi tŕnh bày trong Chương 14 (Mục V, Phần II) sách Lịch Sử và Hồ Sơ Tội Ác của Giáo Hội La Mă một cách rất rơ ràng và khá đầy đủ với nhiều chi tiết được chứng minh bằng những bản văn sử trích ra từ những tác phẩm của các nhà sử học chân chính rất có uy tín trong ngành sử học. Chương sách này sẽ được đưa lên sachhiem.net trong một ngày rất gần đây.

[15] Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia.

[16] Nguyễn Khắc Xuyên và Phạm Đ́nh Khiêm, Giáo Sĩ Đắc Lộ và Tác Phẩm Quốc Ngữ Đầu Tiên (Sàig̣n: Tinh Việt Văn Đoàn, 1961), tr. 83.

[17] Nguồn: www.thaivisa.com/.../Buddhism-Wins-Religion-World-Awa-t280783.html.

Nguyên văn: Buddhism won “The Best Religion In The World” award (15 Jul 2009, Tribune de Geneve.)

The Geneva-based International Coalition for the Advancement of Religious and Spirituality (ICARUS) has bestowed "The Best Religion In the World" award this year on the Buddhist Community.

This special award was voted on by an international round table of more than 200 religious leaders from every part of the spiritual spectrum. It was fascinating to note that many religious leaders voted for Buddhism rather than their own religion although Buddhists actually make up a tiny minority of ICARUS membership. Here are the comments by four voting members:

Jonna Hult, Director of Research for ICARUS said "It wasn't a surprise to me that Buddhism won Best Religion in the World, because we could find literally not one single instance of a war fought in the name of Buddhism, in contrast to every other religion that seems to keep a gun in the closet just in case God makes a mistake. We were hard pressed to even find a Buddhist that had ever been in an army. These people practice what they preach to an extent we simply could not document with any other spiritual tradition."

A Catholic Priest, Father Ted O'Shaughnessy said from Belfast, "As much as I love the Catholic Church, it has always bothered me to no end that we preach love in our scripture yet then claim to know God's will when it comes to killing other humans. For that reason, I did have to cast my vote for the Buddhists."

A Muslim Cleric Tal Bin Wassad agreed from Pakistan via his translator. "While I am a devout Muslim, I can see how much anger and bloodshed is channeled into religious expression rather than dealt with on a personal level. The Buddhists have that figured out." Bin Wassad, the ICARUS voting member for Pakistan 's Muslim community continued, "In fact, some of my best friends are Buddhist."

And Rabbi Shmuel Wasserstein said from Jerusalem, "Of course, I love Judaism, and I think it's the greatest religion in the world. But to be honest, I've been practicing Vipassana meditation every day before minyan (daily Jewish prayer) since 1993. So I get it."

However, there was one snag - ICARUS couldn't find anyone to give the award to. All the Buddhists they called kept saying they didn't want the award.

When asked why the Burmese Buddhist community refused the award, Buddhist monk Bhante Ghurata Hanta said from Burma, "We are grateful for the acknowledgement, but we give this award to all humanity, for Buddha nature lies within each of us." Groehlichen went on to say "We're going to keep calling around until we find a Buddhist who will accept it.. We'll let you know when we do."

[18] Thư của tác giả Huong Huynh <huynhhuong2129>gửi toasoan@sachhiem. net ngày 26/12/2009 có tự đề là “Suy nghĩ vê tin Giáo Hoàng Benedict XVI bị xô ngă.”

[19] Lư Chánh Trung, Tôn Giáo Và Dân Tộc (Sàig̣n: Lửa Thiêng, 1973) tr. 76

[20] Tú Gàn. “Bôi Nhọ Chính Nghĩa Quốc Gia.” Sàig̣n Nhỏ số 97. Ngày 23/10/1998.

[21] Anneke Mendiola, “Attempts to Ban Vietnamese Art.” Latetimes.com Orange County, Sunday, July 4, 1999.

[22] Trần Chung Ngọc “Thắc Mắc Cần Được Giải Đáp.” Sachhiem.net Ngày 7/5/2008.

Nguyên văn: “You got it. Ignorant is the word. France and later the US had trained these ignorant people to serve them. Their job is sniffing out their people who is against their masters, communist or not. They would call anyone opposes foreign domiation “communist” and jail and kill them. That’s why they didn’t have any support from the population. That’s why when the US run, they had to run too. The Saigon regime didn’t even have the support of its own soldiers, that’s why it took only 55 days for the North Army to take total control of South Vietnam in the Ho Chi Minh Campaign in 1975. Something that the biggest war machine this world has ever seen couldn’t do in ten years despite killing millions of people, dropping 8 million tons of bombs anf 70 million liters of Agent Orange.

All their lives until this day, they’re stuck in that mentality. They think if they chant those empty slogans often enough they will get the support they need to bully others here in the US, and surprisingly they did succeed. That proves one thing. There’re a lot of ignorant people in the US ‘ population too.

Do you protestors realize how ignorant it sound to utilize and accuse someone of being a communist in today’s world? It’s outdated and clearly demonstrates your lack of education.

The 1000 USC American Vietnamese students are correct to state that the Red flag with the star doesn’t represent them. It is because the red, white, and blue represents them in every federal, state, county, and city building.

You have no right to tell USC or anyone of that matter to fly what flag they want to. It is neither a privilege but a right that was given and fought for. If you protestors wanted to the old South Viet Nam flag to fly you should have stayed and fought. The North stayed and fought and they got what they wanted. The facts remains for the South that didn’t occur and we are here now in 2008. What else do you want more from the US? Do ou want us to wage another war against Vietnam?”

[23] Nguồn: “Cuộc Phỏng Vấn của Việt Weekly với Michael Burr.” Sachhiem.net, ngày 7/2/2009

Trang Nguyễn Mạnh Quang
_________________
ung ho Phap va cu Diem
Back to top
View user's profile Send private message Send e-mail Yahoo Messenger ICQ Number
Post new topic   Reply to topic    Duong Hy Vong Forum Index // Share The Experience You Had With Cardinal Nguyen Van Thuan All times are GMT
Page 1 of 1

 
Jump to:  
You can post new topics in this forum
You can reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum

Home   |   Biography   |   His Writings   |   Writings Related   |   Images   |   Add Prayers   |   Forum  |   Contact  |   Donate
Copyright © 2002 - 2007 DuongHyVong.com